//
JA Teline III - шаблон joomla Книги

Wednesday, Dec 13th

Last updateWed, 22 Nov 2017 9am

You are here: Home GÓC VĂN NGHỆ THƠ CỦA LÍNH Nỗi niềm của lính thời hậu chiến

Nỗi niềm của lính thời hậu chiến

Chùm thơ của  NGUYỄN CỨ
     

        SAU MƯỜI LĂM NĂM

                    Viết cho Hoài Trung
Gặp gỡ làm chi nữa hở em ?
Mười lăm năm trước đã không tìm
Mười lăm năm xếp trang tình lại
Nguội lạnh mất rồi ngọn lửa tim !

Ngày ấy khi mình để mất nhau
Đêm em rạng rỡ bước qua cầu
Là anh khoác súng đi vào trận
Nặng trĩu niềm riêng tim nhói đau

Cuộc chiến gieo bao nỗi hãi hùng
Muôn đời cướp mất bạn tình chung
Em vui hạnh phúc bên người khác
Anh vẫn hành quân mang nhớ nhung

Đã chín năm rồi sau chiến tranh
Thời gian đủ để vết thương lành
Khơi làm chi nỗi buồn xưa dậy
Hãy để niềm riêng mãi của anh
                                   Thủ Đức
                              Tháng 4 - 1984

                    THẦY DÙI
Dở tướng quân sư, dở chú bồi
Ông - Thằng biến ảo khó phân ngôi
Nâng ly, kéo ghế trên chưa khát
Trợn mắt, vung tay dưới vét nồi
Bán đất, mua trời quan hạ bút
Chia phần, trục lợi hắn cưa đôi
Khuyên ai muốn sớm thành ông phú
Tích trữ quạt mo phất mấy hồi. . ?
                          Cty Lương thực
                            
Tháng 8. 1990

                  GÁNH ĐỜI
Nghĩ buồn vận nước cứ gieo neo
Đeo đẳng triền miên cái số nghèo
Vớ sẵn của chùa "đày tớ" mập
Ngồi chờ mưa mốc "chủ nhân" teo
Ruồi nhiều, mật ít bu bu đốp
Hoa hiếm, ong đông tí tí đèo
Thầy vẽ, thầy dùi…ngồi chật ghế
Đời còng lưng gánh đám ăn theo
                     CTy Lương thực
                       Tháng 12. 1990

           THỜI XA VẮNG

Cho tôi được trở về thời thơ dại
Cảnh hàn vi, dầu dãi chốn quê mùa
Đời cơ cực, tả tơi manh áo vải
Lội lung sình mò cá, hái mua mua

Cho tôi sống những ngày đời con trẻ
Sáng tinh mơ tất tả kéo ra đồng
Cùng lũ bạn trưa trưa hay lén mẹ
Bắt chuồn chuồn cắn rún lội qua sông

Xin trả lại tôi vùng thơ mộng cũ
Con đường thôn hừng hực nắng trưa hè
Cây cầu khỉ, sân trường, hàng bã đậu…
Xóm quê nghèo yêu dấu ngát xanh tre

Hãy trả lại cho tôi tất cả
Ôi ! thời gian có quay lại bao giờ
Định luật ấy vô tình đầy nghiệt ngã
Cướp đi thời đẹp nhất: Tuổi còn thơ
                                SÀI GÒN
                           Tháng 3. 1991  

                 BIỂN ĐỜI
Ngay khi ta tiếp nhận kiếp làm người
Là mọi phía biển đời cuồn cuộn sóng
May mắn thay con người không thất vọng
Dám quên thân và biết sống cho đời

Như con thuyền can đảm vượt trùng khơi
Biển đời rộng mà thuyền đời bé nhỏ
Biển tuy đẹp nhưng quá nhiều sóng gió
Mấy ai người thấy được bến bờ vui

Tương lai là bến mộng tít mù khơi
Chỉ thấp thoáng xa vời phía trước
Quy luật sống bạo tàn, không thỏa ước
Có bao giờ hiểu được hết đâu em
                                     Sài Gòn 
                               Tháng 1. 1993  

              CHO RIÊNG EM (*)
                                           Tặng T
        Nếu em là chim
Tôi sẽ làm bình minh nắng ấm
Để em hót dưới vòm trời xanh thẳm
Một bình minh, bình minh cho riêng em

       Nếu em là hoa
Tôi sẽ làm mùa xuân êm ả
Để em khoe sắc hồng trên khóm lá
Tôi hết buồn khi nắng hạ mưa đông

       Nhưng nếu em yêu tôi
Tôi đâu còn thiên đường hạnh phúc
Xin đứng gác ở đường ranh vinh - nhục
Không để em rơi xuống vực cuộc đời
Chỉ vậy thôi 
                   Nhé em !
                                       Bình Triệu
                                    Tháng 2. 1994
(*) Nhạc sĩ Kong Thanh Bích đã phổ nhạc

     CẢM NGHĨ Ở HÀNG DƯƠNG
Thật vô cùng hổ thẹn với quê hương
Mãi đến bây giờ mới về thăm Côn Đảo
Một người lính có thời từng góp máu
Xin cúi đầu tạ lỗi với cha anh

Đốt nén nhang kính cẩn nghiêng mình
Trước hai vạn vong linh tử sĩ
Những nấm mộ vô danh của đồng bào, đồng chí
Đang im lìm yên nghỉ dưới Hàng Dương

Đất thiêng này phải là chốn hành hương
Từng vết tích âm vang lời lịch sử
Vạch mặt kẻ rêu rao nhân quyền, dân chủ
Lại từng gây tội ác ở Côn Sơn

Mười chín năm tự buộc lại vết thương
Gạt nước mắt đi lên từ đổ nát
Dân tộc này chịu quá nhiều mất mát
Để muôn đời con cháu có quê hương
                                              Côn Đảo
                                         Tháng 6 - 1994

 

            HƯƠNG HOA CỎ                  

                                            Tặng T
Em hỏi anh thích hương hoa gì?
Anh trả lời: Hoa cỏ
Vì từ trong mùi thơm nguyên thủy đó 
Có một phần ký ức tuổi thơ anh

Rồi những năm dài chiến tranh
Từng trận đánh theo nhau vào chiến dịch
Trận địa tơi bời sau mỗi lần oanh kích
Hoa cỏ ngọt ngào lại nhả hương thơm

Cùng với người gan góc đội mưa bom
Bờ chiến hào mượt mà hoa cỏ nội
Đất mẹ thân yêu mịt mờ trong lửa khói 
Vẫn dịu dàng xanh cỏ, ngát hương hoa

Cuộc chiến thần kỳ viết nên bản hùng ca
Cho hoa cỏ góp vào vài nốt nhạc 
Và chiều nay tóc em thơm ngát
Làm anh bồi hồi … 
                           Nhớ hoa cỏ ngày xưa
                                               Sài Gòn
                                         Tháng 2 - 1996  

   

                  HỒI TƯỞNG                              
      Theo lối mòn thời gian.
Quay về thăm lại vùng quá khứ
Bồi hồi lần theo dấu cũ
Một thời không thể nào quên
Gặp lại em,
            gặp lại bạn bè, 
                                        đồng đội.
Giữa chiến trường bốn bề lửa khói
Tơi bời.  
                  Ngổn ngang.     

      Một thời hăng hái xả thân
Trong cuộc chiến hào hùng bi tráng
Những người lính đôi mươi, mười tám
Gan lì. 
            Lãng mạn.
Ngồi dưới chiến hào làm thơ

      Một thời ác liệt từng giờ
Đạn bom quân thù rải thảm
Nhiều thế hệ cùng theo nhau ra trận
Và lần lượt ra đi

      Một thời chấp nhận chia ly
Mỗi trận đánh đều mang theo nỗi nhớ
Chuyện nợ duyên suốt đời đeo đẳng nợ
Có bao giờ được gặp lại nhau

      Một thời vất vả, gian lao
Sốt rét ập về như cơn bão
Mồ hôi đầm đìa lưng áo
Chống gậy hành quân. 
                                Mệt nhoài.

Đi giữa dòng đời tất bật hôm nay
Mỗi khi ngoáy đầu nhìn lại
Sao lòng riêng cứ xốn xang áy náy
Thấy như mình có lỗi với anh em

        Xin đừng quên
Những đồng đội đi xa thời khói lửa
        Xin đừng quên
Bạn bè ta còn được bao nhiêu đứa
Trở về sau chiến tranh

Hỡi linh hồn đồng đội đã hy sinh
Hãy về nhắc tôi giữ tròn đạo lý
Phải sống có chung, có thủy
Với bạn bè đừng ngoảnh mặt quay lưng
                                           Sài Gòn
                                     Tháng 7- 1996  

                                                                

              VIẾT TỪ ĐỊA ĐẠO                               
                                            Viết cho T
Đã nhiều lần về thăm Củ Chi
Nghe truyền thuyết một thời đánh Mỹ
Chuyện cô gái năm xưa thành dũng sỹ
Đương đầu với đại bác, xe tăng

Ta như thấy dáng em bình dị chiếc khăn rằn
Mớ tóc thả vội vàng buông trước ngực
Vào cuộc thư hùng ngàn lần không cân sức
Vẫn yêu kiều, đĩnh đạc, ung dung

Cho ta hôn lên đất thép anh hùng
Qua mái tóc em thơm thơm hồn trinh nữ
Cho ta cùng em bám trụ từng công sự
Những ngày đầu diệt Mỹ ở vành đai

Cho ta thức thay em suốt tháng năm dài
Nối địa đạo thành trận đồ đánh giặc
Cho ta được luồn sâu đêm diệt ác
Đưa đội hình tác chiến xuống vùng ven

Cho ta về thăm lại xóm thân quen
Sau đợt chống càn đạn bom cày xơ xác
Cho ta sống trong đường hầm ngột ngạt
Nhai gạo rang, uống nước lã cầm hơi

Và còn nhiều, nhiều lắm em ơi !
Một thuở quê em ngút trời lửa máu
Nay mỗi bận quay về thăm địa đạo
Lại nghe lòng xúc động tự hào thêm

Ta bồi hồi nhìn thấy khắp quê em
Xanh mát kênh Đông, đỏ nhà tình nghĩa
Gẫm lời dạy người xưa càng thấm thía
Uống nước nhớ nguồn là đạo lý Việt Nam
                                                  Sài Gòn
                                            Tháng 7- 1997  

                                         

                     KHÁT VỌNG
                                        
Tặng Ng. . .
Anh đưa em về thăm lại chiến khu xưa
Vùng đất thân yêu một thời bom đạn
Từng hố bom quặn vào tim năm tháng
Nơi đồng đội anh đi xa mãi không về

Anh đưa em đi đến một miền quê
Thăm bạn cũ thân nhau thời trận mạc
Tim thắt lại trước cảnh nghèo xơ xác
An ủi nhau "... chinh chiến kỷ nhân hồi."

Ta đưa nhau đi cuối đất cùng trời
Nhận diện quê hương mấy ngàn năm tồn tại
Hiểu Tổ tiên mình đã bao phen sóng mái
Tiến thoái khôn lường chống giữ biên cương
                           *  *  *
Những ước ao nhỏ bé rất đời thường
Đối với chúng ta lại là điều không thể
Chuyện của con tim muôn đời vẫn thế
Nhưng chỉ ước thôi thì ... 
                                  Vô tội phải không em ?
                                                       Sài Gòn
                                                Tháng 10 - 1997

                   SUY GẪM
Thoắt đó đã kề tuổi sáu mươi
Rảnh rang suy gẫm kiếp con người
Ngó quân tranh ghế trông gay mắt          
Nhìn bọn giành ăn thấy hổ ngươi
Xếp dưới mua quyền than rỗng túi    
Quan trên bán chức miệt mài xơi 
Khá khen cho lũ chuyên bòn rút
Sống sượng ba hoa phán dạy đời 
                          Tháng 9 - 2005

                 TỰ THÁN 
Ngẫm lại mà buồn cảnh bể dâu
Nhân sinh như nước chảy qua cầu 
Đáng thương bao kẻ thu mình ốc
Câm giận một phồn giẫm đạp nhau 
Trận mạc một thời chung chiếu nghĩa 
Thái bình bỗng chốc vứt tình đâu 
Khuyên ai chớ có quay lưng thế
Khéo chặt tay rồi mới nói đau
                           Tháng 9 -2005

                TỰ THÁN
Trải bấy thăng trầm cuộc bể dâu
Mới hay con tạo khéo cơ cầu 
Người ngay cô thế đành an phận 
Kẻ bợm xu thời sát phạt nhau 
Binh lửa kề vai chung một hướng 
Khải hoàn ngoảnh mặt ngó về đâu 
Chữ tình đồng chí…xưa rồi phỏng ? 
Thế thái nhân tình thế mới đau !
                            Tháng 9 -2005

                                                                                                 

               VIẾT DƯỚI TƯỢNG ĐÀI 
Chúng tôi về đây quây quần dưới tượng đài
Kính cẩn nghiêng mình trước vong linh liệt sĩ
Những đồng đội thân yêu ngày xưa cùng đơn vị
Bốn mươi năm rồi yên nghỉ tại Lai Uyên

Các anh ra đi từ khắp mọi miền
Theo tiếng gọi của hồn thiêng sông núi
Có nhiều người chưa tròn hai mươi tuổi
Hiến cho đời khi tuổi mới vào xuân

Máu các anh đổ xuống chiến trường 
Hòa vào đất Bình Dương trung dũng
Hơn ba mươi năm từ ngày im tiếng súng 
Bến Cát kiên cường đã đổi thịt thay da

Xin mượn bài thơ làm một vòng hoa
Được kết lại bằng tình thương đồng đội
Trân trọng dâng lên thay cho lời tạ lỗi
Bởi lâu lắm rồi mới lại trở về thăm

Đất Lai Uyên nơi các anh nằm
Cây thanh bình đã đơm hoa kết trái
Và tượng đài đứng uy nghi vững chãi
Như lẽ đời: “Ăn trái nhớ người trồng cây
                                Lai Uyên - Bình Dương
                                        Tháng 11 - 2005

 

      CHIỀU MÙA ĐÔNG HÀ NỘI
Ta thả bước qua chiều đông Hà Nội
Nghe miên man sóng vỗ mạn sông Hồng
Từ Nhà Lý về đây chấn hưng bờ cõi
Lịch sử ngàn năm quật khởi đất Thăng Long

Hà Nội dầm mình cơn rét đậm mùa đông
Vẫn bình thản dòng đời ngược xuôi hối hả
Có một người từ phương Nam xa lạ
Thấm thía thế nào là buốt giá Đông Đô

Thanh gươm thiêng còn đó dưới đáy hồ 
Để Hoàn Kiếm không mờ trong sử Việt 
Mặt hồ Gươm lung linh màu truyền thuyết
Khuôn Hoàng Thành in vết cố đô xưa

Chiều dạo bước qua lập đông Hà Nội
Nghe hồn thiêng sông núi vọng ngang trời
Góp nguyên khí bốn ngàn năm văn hiến
Giữ cho Hà Thành sức sống tuổi hai mươi
                  Hà Nội, tháng 12 - 2005

 

         VÀO LĂNG VIẾNG BÁC
Hơn ba mươi năm đất nước thanh bình 
Những lính già phương Nam mới ra Hà Nội
Như kẻ mải đi xa nay tìm về nguồn cội 
Chúng con vào Lăng để viếng thăm Người

Hà Nội mùa này rét lắm Bác Hồ ơi !
Nhưng đến bên Người lòng con sao ấm lạ
Bác nằm đấy thản nhiên bình dị quá
Khép đôi mi gầy vào giấc ngủ mênh mông

Trời Ba Đình run rẩy bước vào đông 
Bên trong Lăng vẫn mùa Xuân vĩnh cửu 
Mặt trời ngày nào sáng ngời ngoài vũ trụ
Nay đã vào Lăng rực đỏ mãi ngàn năm

Mai mốt đây khi về lại miền Nam 
Con sẽ kể cho bạn bè, bà con, đồng đội 
Về miền Bắc thân yêu, về thủ đô Hà Nội
Và hình ảnh Bác Hồ nằm nghỉ ở trong Lăng
                   Hà Nội, tháng 12.2005

             BÊN NẤM MỒ ANH
                     Cảm tác khi viếng mộ 
         anh hùng liệt  sĩ Nguyễn Văn Trổi

Nơi Anh nằm tím biếc một màu hoa 
Loài hoa mang tên "Sầu Lẻ Bạn"
Từng chiếc lá nhuốm màu năm tháng
Sống bên Anh lặng lẽ đến vô tình

Tôi bùi ngùi tưởng nhớ về Anh
Người thợ điện đã trở thành bất tử
Đến trường bắn là bước vào lịch sử
Bắt lũ tay sai phải hổ thẹn cúi đầu

Tiếng Anh hô dõng dạc năm nào
Dáng hiên ngang như hình sông núi tạc
Nâng bước chân tôi suốt một thời trận mạc
Tự nhủ lòng hãy gắng “sống như Anh” (*)

Hơn ba mươi năm theo một hành trình
Nay có dịp về nơi Anh yên nghỉ
Bên nấm mộ người anh hùng liệt sĩ
Phút chạnh lòng ghi lại mấy vần thơ
                               Bình Trưng - Thủ Đức
                                      Tháng  2 - 2006                              

 (*) Tên sách viết về anh Nguyễn Văn Trỗi