//
JA Teline III - шаблон joomla Книги

Wednesday, Dec 13th

Last updateWed, 22 Nov 2017 9am

You are here: Home GÓC VĂN NGHỆ THƠ CỦA LÍNH Lính với tình yêu và quê hương

Lính với tình yêu và quê hương

Chùm thơ của  NGUYỄN CỨ 

           QUYỂN NHẬT KÝ

                             Tặng Mỹ Lệ
Em mời tôi về Bến Sắn quê em
Tôi phải ghé qua nhà ven thị xã
Chuyến đò Cái Mơn vô tình lên muộn quá
Để tụi mình được nấn ná bên nhau. . !

Nước rong đầy Bến Lở sóng xôn xao
Gió lồng lộng từ miệt vườn mát rượi
Tóc em xõa mượt mà thơm hương bưởi
Đưa hồn tôi vào thế giới thần tiên

Em gái Cái Mơn má lúm đồng tiền
Một kiệt tác từ bàn tay của Chúa
Em ngồi đó vườn xuân đang mở ngõ
Nắng hồng lên trong nón lá thêm hồng

Đò đi rồi Bến Lở rộng mênh mông
Nước vừa nhửng (*), tràn bờ, chìm mất bãi
Mở nhật ký của em vừa để lại
Mới hay rằng trong ấy viết về tôi…

                                        Bến Lở
                                  CHỢ BẾN TRE
                                 
Tháng 12. 1976
(*) Con nước đứng (Tạm dừng chảy giữa 
                                    chu kỳ lớn và ròng)
 

             

                  NHÀ EM
                                  Viết cho Thủy
Chiều nay anh trở lại ngõ nhà em
Xóm nhỏ ngoại ô buồn sao buồn lắm vậy ?
Kỷ niệm cũ chập chờn toan sống lại
Bấy lâu rồi khắc khoải một niềm thương 

Ngôi nhà xưa còn đó đứng cô đơn
Mảng rêu bám trên tường quen thuộc quá
Cây nhãn nhỏ trơ cành lưa thưa quả
Mấy dây bầu ai thả chẳng buồn leo 

Trước hàng hiên xộc xệch bức rèm treo
Giàn hoa lý khẳng khiu vài cọc gỗ
Màn vải mỏng vắt hờ bên cửa sổ
Cụm bông trang nở đỏ cạnh rào thưa 

Và còn đây nguyên vẹn bức tranh xưa
Vì chủ nó đến giờ chưa muốn sửa
Chỉ có anh không còn như trước nữa
Lỡ rồi em, gặp lại chỉ thêm buồn!
                                         Biên Hòa
                                    Tháng 7. 1977 

           THÁP CHÀM
Trên đất Chiêm Thành thuở cổ sơ
Tháp Chàm sót lại đứng bơ phờ
Nén đau xám mặt thành rêu bám
Nuốt hận đỏ lòng vách gạch trơ
Nét chạm tiền nhân vờn hương áng
Khói hương hậu thế quyện trang thờ
Ngàn năm dấu vết còn lưu lại
Biết nỗi buồn xưa  xóa hết chưa ???
                                  Phan Rang
                                Tháng 3. 1986

              CHIỀU ĐÀ LẠT
Khi bóng hoàng hôn tím xuống dần
Không gian dìu dặt tiếng ve ngân
Đồi thông bảng lảng màn sương xám
Đà Lạt nên thơ đẹp tuyệt trần

Đâu đó thì thầm tiếng thác reo
Ngỡ ai tâm sự dưới lưng đèo
Thảm hoa khoe sắc quanh triền dốc
Đà Lạt dịu dàng khoác áo thêu

Mặt nước Xuân Hương đượm sắc buồn
Sương tô màu gió, lạnh hồi chuông
Ven hồ duyên dáng hàng thông đứng
Đáy nước mơ màng bóng liễu buông

Phố vắng nghiêng nghiêng xuống phía chiều
Em là Đà Lạt để tôi yêu
Khách du hãy ngắm khi chiều xuống
Mới thấy em tôi đẹp diễm kiều
                                          Đà Lạt
                                  Tháng 6 - 1986

 

 

           ĐÈO SONG PHA

Vách đá nghiêng vai sưởi nắng vàng
Song Pha tỉnh giấc đợi sương tan
Là đà mây trắng bay trên đỉnh
Bát ngát rừng xanh chạy dưới ngàn 

Mây vắt lưng đồi, mây trắng phau
Ngàn thông tít tắp nắng tô màu
Đường lên ngoạn mục leo lưng núi
Lối xuống ngoằn ngoèo cỡi vực sâu

Gió lạnh lùa sương bám đỉnh đèo
Sương giăng mờ đục tiếng thông reo
Ta nghe trong biển sương mù ấy
Thông cứ bàng hoàng gọi với theo
                                           Đà Lạt
                            Tháng 9. 1989

 

 

          QUÊ EM MIỀN TRUNG (*)
                                Tặng Ng. Anh
Anh nhớ về thăm quê em miền Trung
Đất cằn cỗi ruộng cày lên sỏi đá
…”
Giọng em nói sao mà da diết lạ
Như vọng từ cõi nhớ thuở xa xăm

Thế rồi nay anh có dịp ra thăm
Ngắm quê em ngỡ là tranh thủy mạc
Sóng ngả ngớn nằm xoài lên bãi cát
Bãi uốn mình siết chặt dãy non xanh

Đường lưng đèo uốn khúc lượn loanh quanh
Mây giăng lụa bồng bềnh treo vách đá
Núi nghịch ngợm thò chân ra biển cả
Biển mân mê ghềnh đá dọc chân đèo

Trời miền Trung dằng dặc bức tranh treo
Nét mềm mại trong uy nghi hoành tráng
Thiên nhiên thật cầu kỳ mà lãng mạn
Họa nhiều tranh nhưng chỉ tặng quê em
                                       Đà Nẵng
                                  Tháng 9 - 1989 
(*) Nhạc sĩ Dzoãn Bình đã phổ nhạc

   

                   ĐÈO HẢI VÂN
Mây chập chùng giăng xám đỉnh đèo
Hải Vân cao vút đến cheo leo
Biển ôm chân núi lam màu ngọc
Núi chọc tầng mây đậm sắc rêu
Thăm thẳm vực sâu nằm hun hút
Điệp trùng vách đá đứng lêu nghêu
Đèo cao sừng sững xuyên mây xám
Ngẩng mặt ung dung ngắm biển chiều
                                       Huế
                                Tháng 9. 1989

         HUẾ TRONG CHIỀU (*)
                                 Tặng Thúy
Em dẫn đường ta vào xứ Huế
Ta đi trong Huế, Huế trong chiều
Sông Hương man mát hồn Thi xã
Ơi Huế mơ màng, Huế đáng yêu

Từ thuở người xưa đi mở đất
Một thời Trịnh Nguyễn quyết giao tranh
Để xây nghiệp đế cho triều đại
Bắt Huế dang tay dựng lũy thành

Phiên chợ Đông Ba chừ vắng khách
Tràng Tiền lộng gió, áo em bay
Áo em tim tím trong chiều tím
Màu quét ngang trời tím sắc mây

Ai tặng bài thơ cho xứ Huế
Để làm nón lá hóa thành thơ ?
Cho ta mang cả về trong nớ 
Bóng dáng em chiều Huế mộng mơ
                                      Huế 
                             Tháng 9 - 1989
(*) Nhạc sĩ Thùy Linh đã phổ nhạc

                NÚI CÔ TIÊN 
Em thản nhiên nằm xõa tóc phơi 
Bóng in lồng lộng một bên trời 
Từ đâu lạc bước qua trần thế
Gối đất màn sương, dáng thảnh thơi ?

Tạo hóa cho em nét mảnh mai
Cớ sao vô ý lược quên cài ?
Chạnh lòng du khách miền xa lại
Không khỏi trộm nhìn em ngủ say

Biển hát êm như tiếng mẹ hiền
Ru cho em ngủ thật bình yên
Trần gian phàm tục làm sao biết
Chỉ thấy em nằm gọi núi Tiên !
                          Nha Trang 
                       Tháng 9 - 1989

              HÒN CHỒNG
Nhà cửa thì không, vợ cũng không
Can chi thiên hạ gọi hòn Chồng 
Cả đời vất vả phơi mưa nắng
Suốt kiếp dãi dầu đội bão dông
Cam phận trơ gan cùng biển cả
Bằng lòng trải dạ với non sông
Lẽ nào cứ bắt người chịu mãi
Thử thách chi nhiều vậy hóa công ?
                        Nha Trang
                     Tháng 9. 1989

                HÒN RÙA
Chú rùa nằm mãi tận ngoài khơi
Ngao ngán nhân gian, phớt tỉnh đời 
Bão táp không sờn thân cát bụi
Phong ba nào quản kiếp chơi vơi
Ngày đêm thư thả nhìn mây nước 
Sớm tối ung dung ngắm biển trời
Trộm nghĩ làm người thêm hổ thẹn
Bon chen chi lắm vậy người ơi ?
                                Nha Trang
                             Tháng 9. 1989

                 THÁP BÀ
                         Cảm tác trước
                    Tháp Bà PONAGAR
Lặng lẽ đứng trên đất Lạc Hồng
Từ khi đất nước sớm tiêu vong
Tháp Bà ôm nỗi buồn Chiêm quốc
Buông bóng trầm mình xuống đáy sông

Kìa vết rêu phong đỉnh Tháp Bà
Như cười mai mỉa Chế Bồng Nga
Đâu thời hưng thịnh Chiêm bang cũ
Một dãy cơ đồ trải gấm hoa ?

Đã mất đâu rồi thuở liệt oanh
Lướt theo vó ngựa của Chiêm Thành ?
Đồ Bàn xây mộ chôn vương quốc
Và nắm tro tàn mộng chiến tranh

Quốc sử còn ghi đâu dễ bôi
Biên cương Chiêm - Việt mất lâu rồi
Thế nhưng vết hận bao giờ xóa ?
Ta thấy Tháp Bà mím chặt môi…
                             Nha Trang 
                         Tháng  9 - 1989

 

                BIỂN NHA TRANG (*)
                                         nhớ Ng. Anh
Mặt nước biếc long lanh màu ngọc bích
Hòn đảo xanh giữa trời nước xanh xanh
Vịnh Nha Trang ẩn mình trong cô tịch
Từ ngàn xưa tạo hóa vẽ thành tranh

Ta muốn được hóa thân thành ngọn sóng
Để vuốt ve, ôm ấp bãi mịn màng
Để âu yếm hôn lên bờ cát nóng
Và muôn đời ru giấc vịnh Nha Trang

Biển mãnh liệt, ồn ào nhưng thơ mộng
Đem tình yêu, sự sống tặng cho đời
Bãi đắm đuối vòng tay ôm ngọn sóng
Sóng êm đềm ngân khúc hát trùng khơi

Tên của biển hay tên người con gái
Sao mà nghe mềm mại, dịu dàng ?
Cho ta gởi hồn thơ vào trong ấy
Như mối tình đẹp mãi nhé Nha Trang
                                   Nha Trang
                                Tháng 9. 1989
(*) Nhạc sĩ Huỳnh Ngọc Đông đã phổ nhạc

 

CHIỀU ĐI QUA ĐƯỜNG XƯA
                         
Nhớ Ng. Anh
Anh men theo hàng dương 
Bóng đổ dài trên cát
Ngoài ngàn khơi dào dạt
Sóng bạc đầu nhớ nhung

Biển, trời xanh mênh mông
Xanh lặc lìa nỗi nhớ
Tháng ngày xa trăn trở
Bôi mờ dấu chân xưa

Giọt nắng chiều đong đưa
Rắc hoa vàng xuống bãi
Hoàng hôn trôi chậm rãi
Trên đường xưa em đi …!
     Bãi biển Nha Trang
         Tháng 9. 1989

   

                GIẤC MƠ
             Tặng Châu Hoàn Giang
Anh mơ thấy mình là đấng muôn năm
Và lạ thật chính em là hoàng hậu
Anh uy nghi trên chín tầng ngôi báu
Em kiêu sa trong gác phượng lầu rồng 

Sau cơn mơ với muôn tía ngàn hồng
Là thực tại cuộc đời đầy bất hạnh
Nằm trơ trọi giữa đêm đen giá lạnh
Thầm cảm ơn ảo ảnh giấc mơ đời 

Đêm sắp tàn buồn quá bạn tình ơi !
Cố dỗ giấc tìm nguồn vui nho nhỏ
Vì tất cả những gì ta đang có
Cũng đã nhiều cho một kiếp phù sinh
                            Long Xuyên 
                         Tháng 11. 1989

 

           Hòn 
                   PHỤ TỬ
     
Vì đạo làm con, nghĩa vợ chồng
Cha con hóa đá đứng chờ mong
Trời cao cám cảnh thay mưa, nắng
Biển rộng thương tâm đổi lớn, ròng
Chữ hiếu chưa đền ray rứt đợi
Tào khang còn nợ mỏi mòn trông
Người xưa cho gọi hòn Phu Tử
Để nhắc đời sau chớ bạc lòng
                              Rạch Giá
                          Tháng 11. 1989

 

        Hỏi đèo 
                    CÙ MÔNG

Ông Tạo dày công tạc lắm đèo
Để người ngoạn cảnh, để người leo
Non xanh, núi biếc chờ thi hứng
Vách đứng, vực sâu chực hiểm nghèo
Rừng rậm thì thầm cơn gió thoảng
Trời quang lãng đãng áng mây treo
Khen ai khéo đặt tên đèo nhỉ
Sao lại cù mông thế hở đèo ?
                          Đà Nẵng
                       Tháng 6. 1990

 

     THĂM TRIỀU NGUYỄN
Đại nội thu mình giữa cố đô
Trăm năm xé nát bản dư đồ
Trăm năm mờ nét văn bia tạc
Trang sử tiền nhân đã điểm tô

Đại bác già nua núp cổng Triều
Ngọ môn cằn cỗi trổ xanh rêu
Thành cao cỏ mọc um tùm cỏ
Hào rộng bèo lên rậm rạp bèo

Trăm Họ còn đây, vua Nguyễn đâu ?
Sân rồng lạnh ngắt chẳng quân hầu 
Ngai vàng trơ nắm xương triều đại
Qua những thăng trầm cuộc bể dâu

Vết nhục non sông rửa sạch rồi
Không còn khanh tướng, hết vua tôi
Bởi vua cam chịu đời nô lệ
Nước mất làm sao giữ được ngôi                       
                                        Huế
                                Tháng 6 - 1990

          Qua
                   ĐÈO CẢ

Đèo Cả chênh vênh đá dựng thành
Vũng Rô lặng gió lặc lìa xanh
Nước chen chân núi nằm bình thản
Đá bám tầng cao đứng hớ hênh
Tạo hóa nhẫn tâm bày hiểm địa 
Thiên nhiên xót dạ tạo yên bình 
Núi cao, vực thẳm chùng tay lại
Đèo cứ trườn lên uốn lượn quanh
                                Đà Nẵng
                           Tháng 6. 1990

                 TIẾNG ĐÀN
                   Tặng Châu Hoàn Giang
Chiều chậm lại, nắng hồng không nỡ tắt
Đường tơ rung réo rắc một bên chiều
Gió thổn thức đưa âm ba dìu dặt
Phía mây hồng heo hút bóng cô liêu

Người thiếu nữ mượn đàn thay tiếng khóc
Em không ca hay bản nhạc không lời ?
Từng cung bậc trôi theo mười ngón ngọc
Từng phím buồn não nuộc tiếng tơ rơi

Thôi ! nắn phím, so dây làm chi nữa
Bản tình ca lỗi nhịp đã lâu rồi
Đành phải viết lời riêng cho mỗi đứa
Điệp khúc buồn ngắn ngủi thế này thôi
                                         Thanh Đa
                                      Tháng 7. 1990

              HƯƠNG GIÓ
           Nhớ Châu Hoàn Giang
Gió may mơn trớn lùa qua tóc
Ồ ! Ngọn tây phong mới thổi về
Gió thướt tha như mười ngón ngọc
Ngày nào cầm vạt áo mân mê

Ta nghe trong gió mùi hương cũ
Hơi thở em thơm giữa giấc nồng 
Có phải tình em còn ấp ủ
Hóa thành cơn gió sáng nay không ?
                                       Sài Gòn
                                    Tháng 8. 1990

            QUÁN TRÚC
            Nhớ Châu Hoàn Giang
Ta lại về qua thăm quán Trúc
Chiều lên ăm ắp mặt sông đầy
Bồi hồi dạo bước trong chiều lạnh
Cảnh cũ còn nguyên chưa đổi thay

Bến vắng buồn thiu vài ghế đá
Lơ thơ nước chảy, lục bình trôi
Gió lay cành trúc xanh xao lá
Quán hỏi vì sao bạn vắng rồi…!

Theo lối mòn xưa bờ cát mịn
Thời gian xóa mất dấu chân hồng
Nhà sàn đón gió se se lạnh
Bên đó người ơi có lạnh không ?
                           Thanh Đa
                       Tháng 10. 1990

 

         CHIỀU TRÊN BẾN SÔNG
                  
Nhớ Châu Hoàn Giang
… Và chiều nay trở lại bến sông xưa
Cảnh vật cũ giờ sao hoang vắng lạ
Đường bạc phếch thời gian lên phiến đá
Bìm bịp kêu buồn bã nước rong về

Trời đỏ bầm ngả bóng xuống chiều quê
Để giá rét lại đây chiều ngập gió
Dãy lụa mỏng lang thang vào ráng đỏ
Lập đông rồi, lạnh buốt cả triền sông
                                       Thanh Đa
                                 Tháng 12. 1990

                      MIỀN HẠ
                                          
Tặng H...
Lần đầu tiên ta tìm đến quê em 
Hồn ngây ngất giữa miền xanh thôn dã
Dấu chân ai ngập ngừng ven thảm mạ
Chiều nôn nao, miền Hạ đỏ mong chờ

Chung quanh em cảnh vật hóa thành thơ
Em đậm nét như một phần trích đoạn
Đêm miền Hạ hoang sơ, lãng mạn
Trời đầy sao thức trắng dãy Ngân Hà
                         * * *
Chuyện ngày nào cứ ngỡ mới hôm qua
Còn nắm níu ngoài hàng hiên định số
Cho ta nhặt tháng năm  - Thời để nhớ
Chôn muôn đời xuống đáy mộ thời gian

Cố nhân ơi ! đừng bới lớp tro tàn
Vùng kỷ niệm đã gần hoang mạc hóa
Còn cái nghĩa ngày xưa chưa kịp trả
Ta dành cho miền Hạ hết rồi em
                                            Cần Giuộc
                                        Tháng12 - 1992

                  DANG DỞ
                          Tặng Em ...
Em cho ta nửa thời xuân sắc
Nửa chiếc môi hôn giữa cuộc đời
Nửa nét u buồn sâu đáy mắt
Nửa đôi má lúm nụ cười tươi

Rồi em đi suốt bao mùa nhớ
Để nửa hồn ta đóng chặt rèm
Bỏ nửa bài thơ đang viết dở
Ngày đêm khắc khoải đợi chờ em

Em mãi là vì sao bé nhỏ
Xa xăm, lắp lánh giữa thiên hà
Thôi thì cũng một lần dang dở
Xin trọn đời xa, mãi mãi xa
                       Sài Gòn
                   Tháng 1. 1993

 

                       AI ĐIẾU
                                    Tặng Em ...
Ta mong em như nắng hạn mong mưa
Ta chờ em, đợi chờ từng thế kỷ
Tiễn biệt em thế gian trông tiều tụy
Miền tâm tư đẫm lệ, ngổn ngang sầu

Người tình ơi ! em vội vã về đâu
Còn ẩn nấp nơi nào trong kỷ niệm ?
Cuộc tình trót bẽ bàng vào khởi điểm
Hai mảnh đời chung một nỗi sầu riêng

Ánh mắt nào thảng thốt đến hồn nhiên
Hai đóm lửa êm đềm xưa rực cháy
Giọng nói nào như ru đêm thần thoại
Bờ môi nào ngọt lịm vị yêu đương

Ta thương em! em chết hãy còn thương
Chiều nhớ em! chiều buồn rơi nắng úa
Đêm nhớ em! đêm đổ mưa ràn rụa
Nhớ thì thương cũng đã mất em rồi…!
                                      Sài Gòn
                                 Tháng 6. 1993

           

             MƯỜI NĂM NHÌN LẠI
                                          Tặng H...
Người tuột mất từ đỉnh cao thần tượng
Chuyện buồn vui ngày trước vụt xa  mờ
Ở tận chốn muôn trùng chưa định hướng
Có hay rằng hoài niệm chết trong thơ ?

Ta ngoảnh lại những bến bờ tri kỷ
Giấc phù du gầy guộc mộng chưa thành
Thuyền đời cứ chòng chành qua dâu bể
Khó mong ngày tao ngộ khách ba sinh

Dẫu chuyện cũ chỉ là cơn ác mộng
Người có say trong ước lệ bọt bèo
Ta vẫn sống như từ lâu đã sống 
Thản nhiên nhìn thế sự ngập rong rêu
                                     Sài Gòn
                               Tháng 9. 1993

              NHỚ TIẾNG ĐÀN XƯA (*)                          
                      Nhớ Châu Hoàn Giang
Mong sao được một lần qua bến hẹn
Chờ trăng lên bàng bạc mặt sông đầy
Ngắm dòng nước lững lờ xuôi ra biển 
Đón gió về từ phía tóc em bay

Cố nhân ơi ! Đã mấy mùa xa vắng
Dòng đời trôi như nước lớn lại ròng
Vị đời vẫn ngọt bùi, cay đắng
kỷ niệm còn giữ lại ngã ba sông

Nghe đâu đó dư âm buồn vọng lại
Tiếng đàn em nức nở rớt trong chiều
Bản nhạc không viết lời từ dạo ấy
Tặng cho người trân trọng một thời yêu
Và em đã mang theo 
                                     Thanh Đa
                                 Tháng 11. 1993
(*) Nhạc sĩ Viễn Chinh đã phổ nhạc

                 NHỚ MIỀN HẠ
                                             Nhớ H. . .
         Dòng sông quê em
         Giờ đang mùa nước lợ
Biết người xưa còn mặn mà thương nhớ
Hay đã nhạt rồi như nước của dòng sông !

         Cánh đồng quê em
         Nắng vàng mênh mông màu lúa
Gió đồng nội thơm thơm mùi cỏ
Cho mái tóc em cũng thơm ngát hương đồng

Miền Hạ ơi ! Làm sao ta quên
Vùng cỏ nội, hoang sơ, tĩnh lặng
Chiếc xuồng nhỏ chòng chành trong nắng
Chở khẳm tiếng cười giòn tan

          Độ dài thời gian
          Và khoảng cách không gian
Đều kéo ta rời xa miền Hạ
Ôi ! nhanh quá
             Hơn mười năm rồi đó em !
                                        Sài Gòn
                                 Tháng 9 - 1994

    ĐỪNG NHỚ VU VƠ                
                              Tặng T
Em thật gần và em thật xa
Ngày kia ập đến giữa hồn ta
Trong vòng tay ấm em gần vậy
Khi với tay tìm em lại xa

Ta vẫn nâng niu vị ngọt ngào
Những gì em đã mặn nồng trao
Giữ cho khoảng cách vừa tay với 
Để dễ tìm nhau, khỏi nhớ nhau

Nhớ quá người ơi ! nhớ xé lòng
Cõi đời vẫn thế, rộng mênh mông
Nhờ ai nhốt giữ thời gian lại
Nhặt hết dùm ta nỗi nhớ nhung
                                  Sài Gòn
                            Tháng 11. 1995

      NỬA MẢNH TRĂNG RẰM
                                             Tặng T…
Lâu lắm rồi ta mới gặp lại em
Nhợt nhạt xa xăm qua đèn đêm phố vắng
Nước mắt ai làm môi ta mằn mặn
Hết thật rồi nhé mười sáu Trung Nguyên

Có còn chăng là hai mảnh trăng liềm
Mỗi mảnh một phía trời xa diệu vợi
Hai nửa vòng tròn không thể nào chạm tới
Chìm giữa mông lung, mờ tỏ, xa vời

Năm tháng vui buồn, mạch sống đầy vơi
Theo những lúc em tròn rồi lại khuyết
Ở dưới đây nghìn trùng cách biệt
Ta bâng khuâng, hối tiếc thuở em tròn

Đêm hạ huyền ngờ ngợ tuổi trăng non
Em vẫn đấy chập chờn như ảo ảnh
Thôi để mình ta âm thầm mang nửa mảnh
Tặng nhân gian chút ánh sáng khiêm nhường
                                        Thanh Đa                       
                                    Tháng 12. 1995 

                     

        CHUYỆN NHỎ 
        TRÊN MỘT CHUYẾN TÀU

                                         Tặng T…
Thuở trái đất mới có loài rong tảo
Buổi bình minh của sự sống nguyên sơ
Ngay khi Đấng Toàn Năng vừa phác thảo
Ta đã tìm em, tìm mãi đến bây giờ

Nhiều triệu năm con thuyền không bến
Nhiều triệu năm lạc mất những ga tàu
Giờ gặp nhau trên chuyến tàu định mệnh
Ta mới thấy buồn nhìn em ở toa sau

Thượng đế ơi ! Sao Ngài cay nghiệt thế
Ngày xửa, ngày xưa cướp mất địa đàng
Nay để em tôi lên tàu quá trễ
Thì nói gì khế ước buổi hồng hoang

Cứ đi hết hành trình dài rong ruổi
Ngàn triệu năm sau gặp lại một ga chờ
Ta chỉ mong khi xuống tàu ga cuối
Gặp em một lần, nhưng không phải trong mơ
                                     Bình Triệu                                     
                                 Tháng 12. 1995

 

            GIỌT LỆ VU QUY
                                 
Tặng  N ...                        
Rất nhiều người nhìn thấy lệ em rơi
Nhưng chỉ có một người hiểu rõ
Lễ vu quy không rượu hồng, pháo đỏ
Chiều vàng lên héo úa cả trời mây

Gió ngập ngừng tà áo cưới bay bay 
Em thấp thoáng xa xôi chừng ái ngại
Hôn lễ đang vui, niềm riêng nên nén lại
Cớ sao em rơi lệ thật vô tình ? 

Chiếc thuyền đời quá nhỏ bé mong manh
Còn phải vượt bao thác ghềnh trần thế
Mong em sớm bình tâm lau hết lệ
Chuyện ngày xưa xin để lại ngày xưa
                                       Củ Chi
                                 Tháng 1. 1996

 

           HOA TẾT CHỜ EM
                                      Nhớ T...
Người chưa tết trách sao trời vội tết
Nắng vô tư đơm nụ, vắt lên rèm
Mai đỏ lá muộn màng, chưa rụng hết
Nở vài  bông thấp thỏm đứng chờ em
                                  Xuân Bính Tý
                                  Tháng 2. 1996

    NỖI BUỒN KHÔNG TÊN
                                        Nhớ T...
Đã lâu rồi, một thời xa xưa lắm
Em yêu tôi say đắm đến không ngờ
Từng kỷ niệm về em còn sâu đậm
Mỗi khi buồn tôi lại nhớ vu vơ

Em hứng chịu một mình bao cay đắng
Dành cho tôi những khoảnh khắc ngọt ngào
Món quà của lòng em ưu ái tặng
Tôi ngỡ ngàng đón nhận để rồi trao

Trời ơi đã một thời yêu như thế
Nhưng chia tay không dám hẹn bao giờ
Từ cuối bãi bên đây bờ thế hệ
Chép nỗi buồn, xếp lại, giấu vào thơ
                                           Sài Gòn
                                      Tháng 3. 1996

 

         ĐÊM KHÔNG NGỦ
                                       Nhớ T...
Thăm thẳm canh dài ta với đêm,
Nghe mưa thao thức vọng qua rèm.
Chợt thèm một góc đêm say ngủ,
Theo giấc mơ tìm lại dáng em.
                                         Sài Gòn
                                   Tháng 10.1998

 

    LỜI YÊU CHƯA NÓI (*)
                                   Tặng T...
Em tươi như một đóa hồng 
Khéo giữ mùa xuân ở lại
Người đời không ai nhận thấy
Chỉ mình anh phát hiện ra em

Yêu em ! Anh yêu nhiều lắm
Như chưa được yêu bao giờ
Tình em nhẹ nhàng đằm thắm
Đủ để làm xao xuyến những cơn mơ

Em cho ta một thoáng buồn
Giữa cõi tình yêu chớm dậy
Rồi mình xa nhau nhường ấy
Giờ biết tìm em ở nơi đâu

Nơi đây mênh mông trần thế
Không sao tìm nhau trong đời
Còn chăng chuyện tình ngày cũ
Và những lời chưa nói em ơi !           

Xin giấu trong nhịp tim
Lời yêu chân thành chưa tỏ
Xin gởi vào ngọn gió
Nụ hôn nồng nàn đầu tiên

 Rồi phải xa em từ đấy
Mang theo nụ cười tinh khôi
ngàn năm, ngàn năm sau vẫn vậy
Dù sao thì cũng lỡ yêu rồi
                               Sài Gòn
                          Tháng 8.1999
(*) Nhạc sĩ Hàn Châu đã phổ nhạc
đăng tải trên Google "Nhạc của tui"
do ca sĩ 
Giao Linh thể hiện 

         Vẽ lại
                   MÙA THU

                                   Tặng Yến Chi
Anh khẽ chạm tay vào mùa thu
Nghe ướt sũng chuỗi ngày mưa tháng hạ
Đến khi bước qua vùng đông giá
Mới bàng hoàng ngoảnh lại phía mùa thu

Lại một lần giã biệt những mùa xưa
Lòng man mác về đâu hương sắc cũ ?
Nắng Sài Gòn vẫn còn tươi màu nhớ
Đến nao lòng sau mỗi chuyến mưa thu

Mắt em cười luôn thánh thiện, vô tư
Như dáng dấp mùa thu nguyên cả đấy
Qua ánh mắt hồn nhiên tươi tắn ấy
Anh yên lòng ngồi vẽ lại mùa thu
                                   Sài Gòn
                             Tháng 11. 2001


         
        Tiễn Biệt
                MÙA THU
 
                    Viết cho Yến Chi
Bão tố ập về ngõ phố xưa
Mang Thu đi khuất cuối triền mưa
Ai đem vóc dáng nàng Thu lại
Để mặc em buồn ta tiễn đưa ?

Gởi chút niềm riêng theo Yến Chi
Chia tay không biết nói nhau gì
Thương em gót nhỏ phương trời lạ
Giông tố không rời mỗi bước đi

Thôi thế là Thu vĩnh biệt rồi
Niềm đau ai sẻ ? biết sao vơi ?
Nhớ Thu ta vẫn thường ra đấy
Ngắm sắc chiều buông nghe lá rơi
                               Thạch Lam
                            Tháng 10 - 2002 

   Nhớ quá
           MỘT MÙA THU
                             Nhớ Yến Chi
Gió bấc đã mang về cơn rét mướt
Ừ! Một mùa Thu đi vào cõi xa nào 
Nghe đâu đấy cơn mưa ào bất chợt
Lá buông cành, vàng võ sắc Thu trao

Em lê bước qua hoàng hôn lạnh tái
Chiều hôm nao mưa gió quật tơi bời
Sau gót chân em, thời gian trôi chậm lại
Từng giọt chiều gieo xuống khúc mưa rơi !

Thương phận liễu dậm đường sương gió
Giẫm chông gai đâu sá gót chân hồng
Xuân chỉ lướt vội vàng qua trước ngõ
Đôi vai gầy quằn nặng những mùa Đông

Trời lồng lộng nhưng mùa Thu đâu tá ?
Nắng vô tư, đơn điệu sắc hanh vàng
Gió bấc lại tràn về chao tán lá
Lạnh buốt người mỏi mắt đợi Thu sang…
                               Đông Nhâm Ngọ
                                 Tháng 11. 2002

 

                      VÔ TÌNH
                                     Tặng Ng...
Trời nhớ Em ngõ chiều vương giọt nắng 
Đất nhớ Em dấu guốc cũng lâu mờ
Ta nhớ Em gởi hết vào im lặng 
Chút vô tình sót lại hóa thành thơ
                                           Tao Đàn
                                     Tháng 12.2002

                               

               CHIỀU TRONG HUẾ
                                                Nhớ Thúy                                           
Chiều trong Huế trời buồn giăng mây tím
Điệu nam ai chùng xuống bậc cung trầm
Người viễn khách bâng khuâng tìm kỷ niệm 
Trong một ngày quày quã trở về thăm

Huế của em tự bao đời vẫn thế
Vẫn Hương Giang bảng lảng sắc mây trời
Vẫn con đò chở giọng hò muôn thuở 
Vẫn Tràng Tiền thao thức đếm sao rơi
                    *  *  *
Còn cả đấy, dấu xưa còn cả đấy
Cố đô đây mà người cũ đâu rồi ?
Tà áo tím vẫn còn nguyên dáng Huế
Em có còn như thuở Huế cho tôi ?

Chiều theo Huế lặn sâu vào ký ức 
Hỏi cố nhân giờ đang ở nơi nào…?
Khi sực tỉnh quay trở về cõi thực
Mới hay đời như một giấc chiêm bao . . !
                                                Huế
                                      Tháng 5 - 2004

     

      Thăm lại 
                     CỐ ĐÔ
Qua quýt một ngày thăm cố đô
Xem nơi Chúa Nguyễn dựng cơ đồ
Trông mây núi Ngự ngờ sương khói
Nhìn nước sông Hương tưởng mặt hồ
Điện ngọc cung vàng nguyên cả nớ
Công hầu khanh tướng biến đi mô ?
Chỉ nghe bia miệng tương truyền lại
Rằng mấy đời vua hóa tội đồ
                                       Huế
                              Tháng 5 -2004

                   MỘNG DU
             Đáp lại bài " Chỉ là chiêm bao" 
                               của Ngân Tuyền

             Đời người như giấc chiêm bao 
          Đã là biết thế cớ sao phải  buồn…?

       Vậy xin làm ánh trăng suông
Để soi tỏ mọi nẻo đường em qua
      Xin làm nước chở phù sa
Tưới xanh thảm lúa mượt mà quê em
      Xin làm song cửa buông rèm
Che cơn rét buốt những đêm gió lùa 
      Xin làm vạt nắng ban trưa
Tăng thêm chút ấm giữa mùa lập đông 
      Xin làm bến nước ven sông
Đón thuyền em thả theo dòng ngược xuôi
      Để nghe được tiếng em cười
. . . . . . . .
Tuyền ơi anh chỉ là người mộng du …!
                                                Sài Gòn
                                           
Tháng 8 - 2005

 

        CHUYẾN TÀU MUỘN
                  Viết cho Ngân Tuyền
Trên toa tàu thời gian
Đưa Ta đi suốt dậm dài rong ruổi
Mãi đến lúc về tới gần ga cuối
Mới biết em cùng một hành trình

Em rạng ngời đón nhận bình minh
Ta thấm mệt đợi chiều ngả bóng
Tạo hóa khéo giả vờ hào phóng 
Cho đủ vui buồn một kiếp phù sinh

Ta và em đều là những sinh linh
Định đoạt bởi quyền năng Thượng Đế
Người cố xếp em lên tàu quá trễ
Khi em khởi hành ta đã sắp về ga.

Từng đoàn tàu lần lượt theo qua
Bền bỉ cùng đi về một hướng
Mình khó gần nhau vì em lên tàu muộn
Mỗi toa tàu chở một nỗi buồn riêng
                                   Sài Gòn
                             Tháng 8 - 2005

 

          GIỮ NẮNG CHO THU
                                 
Tặng Yến Chi
…và lại những cơn mưa chiều day dứt
Trên cành xanh đã chút sắc thu về
Khi cúi nhặt tiếng ve vừa chạm đất 
Ta nghe từng bước nhẹ của em đi

Thu lại đến cho đời thêm sức sống
Cho em thơ háo hức đón trăng rằm
Cho ta được ngu ngơ vào cõi mộng
Cho đời em rạng rỡ tuổi cài trâm

Rồi bất chợt vòm trời xanh, xanh lắm
Sau cơn mưa vội vã rất Sài Gòn
Như muốn gởi cho em vùng nắng ấm
Để cây đời thắm lại những chồi non

Ờ ! Phải đấy, Thu ơi đời vẫn thế
Trời vẫn xanh dù nhuốm chút mây vàng
Ta sẽ giữ cho em từng sợi nắng
Góp nhặt từ vô thức thuở hồng hoang                                      
                                            Sài Gòn
                                      Tháng 8 - 2005

 

              NHỚ NGƯỜI
                     Nhớ Châu Hoàn Giang
      Người đi cuối đất cùng trời
Lần tay tính đã hơn mười năm xa
      Nhớ nhung để lại quê nhà
Mặc ai ngóng đợi kẻ tha phương về
     Buồn vui trĩu nặng hồn quê 
Biết người còn  nhớ lời thề hẹn xưa !
       Dí dầu sớm nắng chiều mưa
Trăm năm dâu biển có chờ đợi nhau ?
                                         Sài Gòn
                                  Tháng 11.2005

 

                  ĐẤT NƯỚC TÔI
     Đất nước tôi
Hình dáng mảnh mai như một nàng tiên cá
Đầu gối đất liền, lưng tựa Trường Sơn, mặt
hướng ra biển cả
Vẫy chiếc đuôi mềm, vươn dài mãi mũi Cà Mau

      Đất nước tôi 
Biểu tượng hiên ngang của một con tàu
Chở nòi giống Rồng Tiên băng ra biển lớn
Từ thuở Văn Lang đến thời đại Hồ Chí Minh có
biết bao thuyền trưởng
Lèo lái con tàu vượt sóng cả trùng dương

       Dân nước tôi rất kiên cường
Thiếu áo, đói cơm nhưng giàu lòng nhân hậu
Bắt tướng giặc nhà Minh phải quy hàng, rồi
cấp cho tàu thuyền, ngựa đàn, lương thảo 
Xếp lại hận thù, mong giữ hòa hiếu lân bang

Giặc lái Mỹ sa cơ khép nép đầu hàng
Sau khi ném bom gây ra bao tội ác
Người dân nước tôi vốn cần cù chất phác
Nghiến chặt hờn câm, nén đau thương, cốt  
sao bảo vệ chúng an toàn

Bác ái, bình đẳng gì hỡi bọn Tây Dương
 Mà “khai hóa” địa ngục trần gian Côn Đảo ?
Một thế kỷ gieo núi xương sông máu
Rồi cúi mặt xuống tàu cút khỏi Việt Nam

 Dân chủ, nhân quyền gì hả chú Sam
Lại rắp tâm đưa Việt Nam về thời kỳ đồ đá ?
Rải chất khai hoang nói chỉ làm trụi lá
Sao bao thế hệ rồi dân nứơc tôi vẫn còn quằn  
quại bởi phơi nhiễm chất da cam ?
                        *  *  *
Xin bạn hãy một lần đến Việt Nam 
Sẽ thấy xứ sở của tôi cây lành trái ngọt
Sẽ ngắm bình minh yên lành, dưới bầu trời 
rộn ràng chim hót.
Sẽ hiểu dân nước tôi dịu dàng, mến khách, 
yêu chuộng hòa bình

Chỉ những kẻ chuyên đi xâm chiếm đã không
hiểu được chính mình 
Thì sao hiểu một dân tộc nhỏ bé mà ngoan
 cường chống xâm lược cả ngàn năm. 
                                                        Sài Gòn
                                                  Tháng 12 - 2005

              TRĂNG MIỀN HẠ 
                                           
Tặng T ...
Quê em miền Hạ hoang vu.
Xóm nhỏ quạnh hiu,
những túp lều phên thưa, mái lá.
Lúa một vụ, 
đất ruộng nhiễm phèn, 
cuối mùa đồng trơ cuống rạ.
Nhà em nghèo vò võ bóng trăng khuya.

Trong đời người xa quê. 
Có thể đến nhiều nơi để ở.
Nhiều nơi đã qua và sẽ đi qua. 
Nhưng chỉ có một chốn để tìm về…
Đối với em, nơi đấy là miền Hạ. 
Vì ở đó ba mẹ em cả một đời vất vả.
Hai sương một nắng, vắt kiệt mồ hôi để 
có được bát cơm vơi.

Em bảo đã ngắm trăng nhiều nơi, 
Không ở đâu đẹp bằng trăng miền Hạ.
Lời bộc bạch sao mà nghe thương quá.
Nên anh mới  theo về, 
Chỉ mong được tắm ánh trăng vàng miền  
Hạ quê em.
                                              Cần Giuộc
                                          Tháng 5 -  2006

                    VÙNG KÝ ỨC (*)
                                 Viết cho Ng
                        
Có một dạo anh thường qua chỗ đấy
Ngồi nghe mưa tan tác phía sau rèm 
Vùng ký ức quay cuồng, thu nhỏ lại 
Mộng hết dần mà buồn cứ nhiều thêm

Rồi một bận anh quay về chốn cũ 
Chân bước vô tư vào đúng chỗ ta ngồi
Nhưng ở đó bây giờ không có chủ 
Ngọn đèn còn cháy dở cuộc chia phôi

Đã xa lắc mất rồi tình một thuở
Mặc chốn đây mưa gió quật tơi bời 
Nên lâu lắm không buồn ra đấy nữa 
Sợ nghe chiều dạo lại khúc mưa rơi

Nếu em có về ngang vùng ký ức 
Nhớ nhặt dùm anh hò hẹn của hôm nào
Rồi chôn hộ thật sâu vào đáy vực
Để mình còn đẹp mãi ở trong nhau
                                             Sài Gòn
                                       Tháng 6 - 2006
(*) Nhạc sĩ Vũ Nguyên Duy đã phổ nhạc

                                                 

 TIỄN SÁO SANG SÔNG
                            Tặng T 
Nghe em báo tin lấy chồng
Giã từ những chiều đón đợi
Thế là con sáo sang sông
Bay về phương xa diệu vợi.

Chua chát từ trong giọng nói
Em bảo phải đi lấy chồng …
Lạnh buốt những lời sau cuối
Chiều đi mênh mông, mênh mông

Làm sao cho em mái ấm
Với người em đã không yêu ?
Làm sao em đừng cay đắng
Trăm năm lành ít, dữ nhiều ?

Dáng em lầm lũi liêu xiêu
Nắng đổ nghiêng chiều bóng ngã 
Mai kia một mình xứ lạ
Ngõ đời chật chội, chông gai

Tím biếc trời mây đưa tiễn
Sáo ơi ! Khi sáo xa rồi
Bơ vơ một vùng kỷ niệm
Hoàng hôn chơi vơi, chơi vơi
                                 Sài Gòn
                            Tháng 7 - 2006