//
JA Teline III - шаблон joomla Книги

Tuesday, Oct 17th

Last updateMon, 09 Oct 2017 9am

You are here: Home GÓC VĂN NGHỆ THƠ CỦA LÍNH Tâm tình của lính thời bom đạn

Tâm tình của lính thời bom đạn

Chùm thơ của  NGUYỄN CỨ 


VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ              
                           Nhớ trường nội trú                          
                                    Nguyễn Tạo
Khói lửa chiến tranh cháy khắp làng
Ngày đêm súng giặc nổ ầm vang
Thầy đi bộ đội không còn dạy
 Lạnh lẽo sân trường ngập cỏ hoang

Trước lúc ra đi tiếp bước Thầy
Chiều nay quay gót trở về đây
Bùi ngùi thăm lại ngôi trường cũ
Nhìn cảnh tiêu điều luống đắng cay !

Bạn cũ mỗi người đi một phương
Về qua có nhớ ghé thăm trường
Có mang ký ức thời thơ ấu
Theo bước đường dài xa cố hương 
                             Trí Phải - Cà Mau   
                                Tháng 6 - 1964

 

        KÝ ỨC TUỔI THƠ
Buổi đầu thử sức với gian lao
Vai áo thư sinh chớm bạc màu
Mải miết đi xa chừng ngoảnh lại
Bàng hoàng tự hỏi tuổi thơ đâu ?

Đâu tuổi hồn nhiên thuở ấu thời
Chiều về giấu sách chạy rong chơi ?
Đâu dòng kênh mát trưa trưa tắm
Bên chiếc cầu ao ấm nắng trời ?

Đâu thửa ruộng phèn ngập cỏ năn
Đêm đêm bì bõm thả câu giăng ?
Đâu rồi lũ bạn mình lem luốc
Dang nắng đồng chua tóc cháy vàng ?

Đâu thuở hàn vi sống hẩm hiu
Mẻ kho thơm phức đợi cơm chiều ?
Và đâu mỗi lúc trời mưa muộn
Mút mắt đồng xa cúm núm kêu ?

Cảnh cũ, người xưa đâu cả rồi
Trên đường chinh chiến có mình tôi ?
Cúi xin ký ức còn lưu dấu
Cho kẻ đi xa chút ngậm ngùi
                      Bãi biển Long Điền                               
                               CÀ MAU
                           Tháng 5. 1965

 

                  TÌNH EM
                    Viết cho Thoại Hồng
Tám tháng xa nhau nhớ quá chừng
Tình em nặng trĩu bước hành quân
Tám tuần trăng nhớ, mênh mang nhớ 
Không biết bao giờ gặp cố nhân

Kẻ ở chân mây, kẻ cuối trời
Dễ gì gặp lại Thoại Hồng ơi !
Đàng sau bom đạn không chừa lối
Phía trước hiểm nguy chẳng phút rời

Mang bóng hình em đi bốn phương
Những mong chặt dạ giữa sa trường
Đêm nay gối súng ngoài sương lạnh
Đếm giọt thời gian, đếm nhớ thương
                              Bãi biển Ba Động
                                    TRÀ VINH
                                 Tháng 7. 1965

 

                      BÁC NĂM
Cứ mỗi lần nhìn thấy cánh đồng đưng (*)
Là con lại nhớ về quê Vĩnh Thạnh
Một xóm nhỏ tận đồng sâu hẻo lánh 
Đêm dừng chân mưa lạnh rét run người

Nhà Bác Năm mái lá dột tơi bời
Chõng thiếu giạt tả tơi manh đệm rách
Nền lầy lội bếp kê vài viên gạch 
Gió lùa tung phên vách giật từng cơn

Chiếc đèn chong lả ngọn chập chờn
Bác tất bật quần xăn quá gối
Bếp củi ướt vừa nhen vừa quạt khói
Bát canh chiều hâm vội cạnh nồi cơm

Canh bồn bồn sực nức lá ngò om
Mẻ kho quẹt thơm thơm mùi mắm sặt
Trên mâm gỗ ngọn đèn dầu lay lắt
Bữa cơm khuya đạm bạc thật ngon lành

Con tưởng ngồi trong mái ấm gia đình
Đêm mưa lạnh dưới gầm trời xa lạ
Gió phảng phất hương đồng thân thuộc quá
Vẳng canh gà rộn rã báo bình minh.
                             * 
                          *     *
Thế rồi con tiếp tục cuộc hành trình
Gió chiều nhẹ đồng xa trải nắng
Bác đứng đó gió lùa bay tóc trắng 
Nhìn theo con khuất dạng cánh đồng đưng

Từ đó đến nay cứ mải miết hành quân
Con đã đi qua nhiều vùng đất nước
Nhưng không bao giờ quên được
Xóm quê nghèo heo hút tận miền xa 
Có Bác Năm người chất phác thật thà
Luôn rộng mở tấm lòng nhân hậu

Đời chiến sĩ trên quãng đường chiến đấu
Có bao giờ dám hẹn trở về thăm
Con chỉ xin cám ơn Bác Năm
Để tiếp tục đi vào cuộc chiến
                                 Cửa biển Ba Lai
                                       BẾN TRE
                                   Tháng 8. 1965
(*) Loại cỏ dân nghèo miền Tây dùng lợp nhà
                     

                 VƯỢT SÔNG
Man mát đôi bờ con nước rong (*)
Gió thơm hương lúa độ lên đòng
Đêm nay có một đoàn quân nhỏ 
Xuôi nước ra vàm (**) vượt Cửu Long

Sông rộng mênh mông nhẹ mái chèo 
Đèn nhà ai đó thức nhìn theo ! 
Chèo khuya khua nước, chơi vơi bến
Sóng vỗ mạn thuyền lách tách reo

Thuyền cập bến rồi đêm đẫm sương
Xa xa tiếng súng gọi lên đường
Cửu Long se lạnh buồn đưa tiễn
Người lính quay nhìn phía cố hương
                                Ấp Bắc- Mỹ Tho
                                Tháng 11- 1965
(*) Nước triều cường
(**) Ngã ba sông 

 

               MIỀN ĐÔNG
Đôi vai ê ẩm ba lô nặng
Ngày nghỉ, đêm đi nửa tháng ròng
Một tối dừng chân bờ suối cạn
Thì ra đã đến đất Miền Đông

Đây đất Miền Đông gian khổ lắm !
Quanh năm khắc nghiệt đủ trăm bề
Ngày nung nắng lửa da đen sạm 
Đêm lạnh thâm người hết ngủ nghê

Đây đất Miền Đông gian khổ lắm !
Bát cơm gạo đỏ đắng măng rừng
Đôi chân người lính quen ngàn dặm
Trăm thứ cần dùng đeo thắt lưng                                        

Đây đất Miền Đông gian khổ lắm !
Ngày đêm giản tiện tấm khăn dù
Mùng thưa, võng mỏng, không chăn ấm
Áo vải bạc màu nắng chiến khu

Chưa đến Miền Đông chưa biết khổ
Gian lao, ác liệt lắm người ơi !
Những chàng lính trẻ miền châu thổ
Xin tặng Miền Đông cả cuộc đời
                      Căn cứ Bời Lời 
                            TÂY NINH
                        Tháng 12. 1965

                EM TÔI
                          Nhớ 2 em
                         Qúy & Báu
Tôi có hai em tuổi dại khờ
Ngày tôi đi lính hãy còn thơ
Thế rồi từ đó đi biền biệt
Vắng bặt tin nhau đến tận giờ

Cuộc chiến tràn lan khắp quê nhà
Ở đây thăm thẳm núi rừng xa 
Ngày đêm lo lắng cho hai đứa
Ác liệt thế nầy khó vượt qua

Có những đêm mơ về cố quán
Thấy em vẫn giống tựa năm nào
Cũng hai gương mặt hiền như đất
Tỉnh giấc tiếc thầm giấc chiêm bao

Ôi ! ước sao ngày hết chiến tranh
Trở về sum họp với gia đình
Em tôi hai đứa ra mừng đón
Có lẽ bấy giờ lớn giống anh
                 CK Dương Minh Châu
                             Tây Ninh
                        Tháng 4 - 1966  

                     LẦN ĐẦU
                                   Tặng Hoài Trung
Nhớ không em ngày mới bước vào yêu
Cả hai đứa đều ngập ngừng, lúng túng
Từng chiếc lá sim từ tay em nát vụn
Anh vụng về, ấp úng, nói vòng vo…!

Lần đầu tiên đến bờ suối hẹn hò
Rừng ngọt lịm mùa sim đang trĩu quả
Em chín đỏ tuổi hồng trên đôi má
Như nàng tiên lạc lối giữa rừng sâu

Và hồn ta choáng ngợp nụ hôn đầu
Chỉ vậy thôi rồi lo âu, hoảng sợ
Tình đẹp quá e chạm vào dễ vỡ
Đến bây giờ em còn nhớ không em ?
Còn anh thì không thể nào quên
                                Suối Tha La
                                  Tây Ninh    
                              Tháng 6 - 1967

                                                                                                            

                      NHỚ QUÊ
Nhớ lại một ngày chớm lập đông
Mùa vui trĩu hạt đỏ trên đồng
Quê nhà tiễn bước tôi ra lính
Hứa hẹn, dặn dò lập chiến công

Nào biết đường xa biền biệt xa
Ba năm vò võ nhớ quê nhà
Ba năm chôn kín niềm tâm sự
Dằng dặc từng đêm nhớ thiết tha

Đêm nay dừng bước tại sông Măng
Nằm võng đu đưa ngắm chị Hằng
Chạnh nhớ ngày mùa đêm đập lúa
Nhớ nhà, nhớ cả những đêm trăng 
                  Sông Măng - Bình Long
                           Tháng 7- 1967   

     

NHỮNG NGÀY TRÊN ĐIỂM CHẾT
                                  Tặng Hoài Trung
Lệnh báo động hành quân qua suối Cát
Đêm em đi tất bật đội mưa rừng
Tôi đứng lặng nghe lòng buồn man mác
Nhìn theo em nhỏ nhắn giữa hàng quân

Từ hôm đó một mình trên điểm chết (*)
Nghĩ thương em trèo dốc vượt qua đồi
Từ hôm đó không còn gì nữa hết
Em đi rồi trống trải cả hồn tôi

Con suối nhỏ ngày xưa ru tôi ngủ 
Em đi xa suối giận dữ thét gào
Mưa thêm lạnh, điên cuồng cơn gió hú
Và lòng tôi quằn quại những buồn đau

Chốn thâm u im lìm như nghĩa địa
Nhiều ngày đêm không một bóng người qua
Tôi vẫn sống trong cô đơn lặng lẽ
Trong hãi hùng và thương nhớ người xa
                                               Suối Thơm
                                           PHƯỚC LONG
                                           Tháng 11- 1967
(*)
 Có tin B52 sẽ ném bom khu vực này

                       SUỐI CÁT  
                              Tặng Hoài Trung
Hai đứa ngồi bên dòng suối chảy
Bồi hồi nhớ lại bến Tha La
Tưởng rằng được sống bên nhau mãi
Nào biết đôi bờ nay cách xa

Suối Cát rừng già lên mấy tuổi
Mà trông cằn cỗi lớp rêu mờ ?
Đường qua dốc đứng loanh quanh suối
Đất đỏ lối mòn đá chỏng chơ

Suối vẫn vô tình thong thả reo
Rừng cây lãnh đạm khoác sương chiều
Thiên nhiên trầm mặc dường tư lự
Trách cứ đời sao lắm trớ trêu

Em ở bên này xa cách tôi
Mùa sim kỷ niệm cũng xa rồi
Giã từ suối Cát đêm trừ tịch 
Gác lại tình riêng, chuyện lứa đôi
                                 Suối Cát
                  Sông Bé - Phước Long
                           Tháng 12- 1967        

                         NHỚ EM
                           Viết cho Hoài Trung
Quần thảo nhau suốt ngày người mệt lả
Lau sơ tay bốc vội miếng lương khô
Đêm trận địa tanh nồng im ắng lạ
Mảng trời đen thăm thẳm vệt sao mờ

Anh gối súng thả hồn về hậu tuyến
Nhớ thương em công việc nặng vai mềm
Đường chiến dịch kéo dài từ bịnh viện
Thương binh về chắc bận suốt ngày đêm

Đồng đội anh mấy người vừa yên nghỉ
Cứ mỗi ngày thêm nhiều đứa đi xa
Anh tự hỏi đến lượt mình không nhỉ ?
Một thoáng buồn nhè nhẹ lướt mau qua
Còn lại đây niềm thương nhớ thiết tha
                            Bàu Công - Long An
                                 Tháng 4 - 1968    

 

                          TRĂNG 
                                  Nhớ Hoài Trung
Vàm Cỏ mênh mang chở ánh trăng 
Chèo khuya vỡ vụn bóng trăng vàng
Đoàn quân lặng lẽ đêm vào trận
Trăng bám trên cành lá ngụy trang

Nửa mảnh trăng theo lính chiến trường
Nửa còn ở lại với người thương
Chiến tranh nỡ xé vầng trăng nhỏ
Mỗi mảnh trăng thề ở một phương

Anh ước mai sau cuộc chiến tàn
Chúng mình gặp lại giữa mùa trăng
Trung ơi ráng đợi chờ nhau nhé!
Anh sẽ mang về cả biển trăng
                       Ninh Điền - Tây Ninh
                            Tháng 9 - 1968    

                       ĐỜI LÍNH
                            Kính dâng hương hồn
                                           anh Chín Rỗ
Từ bữa chia tay tại bến Ninh Điền
Trận đánh kéo dài ngày đêm không nghỉ
Chưa một lần trở về thăm đơn vị
Tôi nhớ anh, nhớ đồng đội vô cùng

Nhớ những đêm mình mắc võng hai tầng
Nghe anh kể cuộc đời đi ở đợ
Thấy tôi lạnh anh mò đi đốt lửa
Điếu thuốc tàn mỗi đứa rít vài hơi

Sau cuộc hành quân mệt mỏi, rụng rời
Anh vẫn ráng đội đèn đi săn bắn
Tôi cầm chắc nấu sẵn nồi cháo trắng
Ngồi chờ nghe tiếng súng nhấp trà suông

Bỗng chiều nay nhận được tin buồn
Anh ngã xuống sau một ngày tử chiến
Thế là hết, anh ra đi vĩnh viễn
Đời chiến binh, xin một phút ngậm ngùi
                              Thanh Điền - Tây Ninh
                                   Tháng 10 - 1968     

                   CHUYẾN ĐI
Bạn dẫn đường ta đến Bến Long
Vòng qua Cây Quéo xuống Bàu Công
Một đêm vượt mấy vành đai giặc
Thiết lập sau ngày tổng tiến công

Mỹ vừa xây chốt trợ hành quân
Bạn phải nhường hầm (*) xuống ém bưng
Thông cảm bọn này toàn lính trẻ
Chỉ quen tác chiến ở trên rừng

Giặc muốn ta xa, ta lại gần 
Về đây ấm áp giữa lòng dân
Bao nhiêu cơ sở đang gầy dựng
Bàn đạp kiên cường trụ chắc chân

Ai đã qua đây đất chiến trường
Mà không chan chứa một tình thương
Chiều nay ta lại rời Tân Mỹ
Xin vẽ tâm tư vội trên đường
                             Tân Mỹ - Long An
                               Tháng 01 - 1969
(*) Hầm bí mật   

                 

                TẾT TÂN HOÀ
Trước lúc lên đường công tác xa
Đêm ba mươi tết đến Tân Hoà
Giữa vùng tạm chiếm chờ năm mới
Lòng những bồi hồi lẫn xót xa

Ngoài kia đơn vị đón giao thừa
Hồi hộp chờ nghe Bác chúc thơ (*)
Mình ở trong này sao nhớ quá
Biết giờ văn nghệ đã tàn chưa ?

Em xuống mừng xuân dưới đáy hầm (**)
Chân thành, thân ái chúc đầu năm 
Căn hầm chật chội nồng hơi đất
Bỗng sáng tình em giữa tối tăm

Rồi nay từ giã đất Tân Hoà
Ta lại lên đường một chuyến xa
Nghe nặng hành trang thêm kỷ niệm
Buồn sao như lúc mới xa nhà ! 
                         Đức Lập Hạ - Long An
                              Tháng 02 - 1969
(*) Đầu xuân Bác Hồ chúc tết
(**) Hầm bí mật

    

                    ĐẤT BẠN
Cuộc chiến tràn sang xứ Tháp Chùa
Quân về thần tốc dưới trời trưa
Xóm làng vương quốc bình yên thế
Mát rượi đường quê rợp bóng dừa

Có những xóm làng trông quạnh hiu
Nhà tranh xơ xác, cảnh tiêu điều
Đàn trâu thiếu cỏ lim dim ngủ
Cây cối trơ cành dưới nắng thiêu

Một chút thanh bình ngắn ngủi thôi
Chiến tranh sắp kéo đến đây rồi
Dân làng ngơ ngác ra đường đón
Người lính qua làng cũng thấy vui
                  Đôn Tây - Campuchia
                          Tháng 4. 1970

 

                 MÁU TIM EM  
                           Tặng Hồng Thanh
Xin cám ơn Quách Thị Hồng Thanh
Người y tá luôn nhiệt tình, tận tụy
Đã tình nguyện hiến một phần máu quý
Truyền qua anh đem lại sức hồi sinh

Anh bồi hồi nghe dòng máu Hồng Thanh
Đang sưởi ấm lòng mình theo huyết quản
Dịu đau đớn hoành hành trên vết đạn                            
Ôi ! máu tim em kỳ diệu, thật phi thường

Trong cơn mê anh về lại chiến trường 
Thấy em là cứu thương đại đội
Người nhỏ nhắn băng mình qua lửa khói
Sát bên anh khắp chiến trận tung hoành

Viết bài thơ mộc mạc tặng Hồng Thanh
Như gởi chút tâm tình người chiến sĩ
Mai mốt đây anh trở về đơn vị
Mang trong người dòng máu của tim em
                              Tà Pao - Cam Pu Chia
                                    Tháng 6 - 1970       

 

                           RA VIỆN
                             Viết cho Hồng Thanh
Suốt hai tháng ung dung nằm bệnh viện
Sáng hôm nay anh trở lại tiền phương
Nước mắt em nói thay lời đưa tiễn
Lá cây rừng rũ rượi ướt đầm sương

Sao quên được những đêm ngồi tâm sự
Tóc em thơm pha lẫn với hương rừng
Trong tĩnh lặng không gian tràn hơi thở
Anh thấy lòng len nhẹ thoáng bâng khuâng

Hồng Thanh ơi! Đừng buồn anh em nhé
Đời quân nhân xem chiến địa là nhà
Xin gởi lại tâm tình người lính trẻ
Để đi vào khói lửa chiến trường xa
                   Tua Rùm Đênh - Cam Pu Chia
                                 Tháng 7 - 1970   

 

                        NGẠI
                           Tặng Thường
Qua ngõ nhà em chiều đỏ nắng
Thấy ai thắp thoáng phía sau rèm
Lung linh sắc áo bà ba trắng 
Có phải là em ? có phải em ?

Tăm tắp ven sông phượng đỏ cành
Tưởng là mùa Hạ ở quê anh
Tình quê da diết lòng chinh khách
Mơ đến một ngày hết chiến tranh

Thấy cảnh nhà em lại nhớ nhà
Quê anh xa lắm, mịt mù xa
Muốn em chia sớt niềm tâm sự
Còn chút ngại ngùng chưa dám qua
                   Mê Kong - Cam Pu Chia
                           Tháng 6 - 1971   

              MƯA CHIỀU HẠ                

                       Viết cho Thường
Chiều Hạ lưng trời giăng bụi mưa
Mê Kong trắng xóa nước lên mùa
Anh đi đâu sá gì mưa gió
Chỉ sợ em buồn lúc tiễn đưa

Phượng vĩ ngậm ngùi mắt đỏ hoe
Hàng cau rũ tóc đứng bên hè
Quay nhìn lần cuối qua màn nước
Bóng dáng em nhòa sau lũy tre

Đời lính xa nhà, xa cố hương
Quen người con gái nhỏ tên Thường
Đã yêu nhau giữa thời tao loạn
Rồi lại lên đường, lại nhớ thương
                         Chúp - Cam Pu Chia
                               Tháng 7 - 1971 

  

          BUỒN VUI CỦA LÍNH
Ai ơi! Còn nhớ kẻ phong sương
Đang sống gian lao chốn chiến trường
Quá khứ hằn sâu bao kỷ niệm
Mộng đời chất nặng bấy yêu thương

Mỗi độ đông về thêm tuổi lính
Nỗi niềm tâm sự lại đầy vơi
Tần ngần ngoảnh lại ngày xưa cũ
Tản mạn về đâu một quãng đời

Qua bảy năm dài say chiến trận
Gian truân dày dạn nét hào hoa
Gió sương đã bạc bao lần áo
Mưa nắng càng thêm sắc mặn mà

Thần tượng ai tô vẽ thuở xưa
Có hay tàn tạ thế này chưa ?
Buồn vui chồng chất lên vai lính 
Lên cả mái đầu gội nắng mưa
        Đồn điền cao su Chúp
              Cam Pu Chia
             Tháng 10. 1971

                    TÌM EM
                  Viết cho Hoài Trung
Chẳng lẽ chia lìa mãi thế sao
Lâu rồi mới có dịp tìm nhau
Bốn năm binh lửa, đường đôi ngã
Giờ ở đâu rồi ? Em ở đâu ?

Anh thả hồn vào cõi tịch liêu
Lắng nghe giá lạnh buốt trong chiều
Trời mây u ám, lưa thưa nắng
Gió tự đồng xa, gió hắt hiu

Em ở đâu rồi ? Đâu hở em ?
Hoài công anh vẫn cố công tìm
Bỗng cơn gió lạnh luồn qua áo
Chợt hiểu rằng anh đã mất em ! (*)
                   Mặt trận đường số 6
                          Cam Pu Chia
                       Tháng 12 - 1971
(*) Nghe tin Hoài Trung đã có chồng

 

             ĐÊM CHIA TAY
                                   Tặng Lan
Thôi từ đây vĩnh biệt đất Chi Lăng
Xa bà con và xa Lan mãi mãi
Ai biết được chừng nào quay trở lại
Hay ngày kia anh rũ nắm xương tàn

Biết lấy gì kỷ niệm lại cho Lan
Vì anh chẳng có gì là đáng giá
Ngoài tình cảm đã dành cho nhau cả
Chỉ còn trơ cuộc đời lính mà thôi

Nhớ nghe em khi đã vắng anh rồi
Đừng hy vọng có ngày mình gặp lại
Ngoài song cửa ánh trăng tàn run rẩy
Tiễn đưa người rời khỏi đất Chi lăng
                             Pim Ché Leng
                            CAM PU CHIA 
                            Tháng 3.1972  

                      NHỚ MẸ
Đêm nằm mơ con thấy Mẹ ưu phiền
Vẫn gương mặt từ tâm, đức độ
Nhưng hằn thêm nhiều nếp nhăn khắc khổ
Dấu thời gian đọng lại nét trầm tư

Nghe âm vang giọng nói hiền từ
Con định đến bao giờ về thăm Mẹ
Rồi bao dung dặn dò cho con trẻ
Ráng giữ mình trước mũi đạn, đường tên

Mẹ hiền ơi ! Con chưa kịp đáp đền
Ơn sinh dưỡng xin ghi lòng tạc dạ
Vì chiến tuyến dặm ngàn xa xôi quá
Nhớ Mẹ nhiều nhưng thật khó về thăm

Con cúi đầu xin Mẹ hãy từ tâm
Mở rộng lượng hải hà tha thứ trẻ
Dù có phải phơi thây ngoài chiến địa
Con xin nguyền giữ trọn đạo làm con
                                   Mặt trận An Lộc
                                    Tháng 5 - 1972

 

                        HẸN
                                Nhớ Ngọc Hoa
Khói hỏa châu vạch nát cả khung trời
Vài loạt súng lạc vào đêm trận địa
Giữa chết chóc rình mò, giăng tứ phía
Em lại hiện về từ cõi nhớ mênh mông

Ngọc Hoa ơi! Em là bức chân dung 
Mà Thượng Đế đã dày công tác tạo
Thật kỳ diệu tuồng như vừa phác thảo
Đã thành em hoàn hảo dáng kiêu sa

Đến với anh đương độ tuổi ngọc ngà
Yêu cuồng nhiệt, thật thà, chưa sửa soạn
Yêu say đắm, chân thành, không tính toán
Sắc xuân nồng tương phản nét ngây thơ

Đêm chia tay em hứa sẽ đợi chờ
Nhưng Hoa ơi! Hẹn hò chi với lính
Khi cuộc đấu bại thành chưa phân định
Mấy ai người dám tính chuyện trăm năm
                                          Mặt Trận An Lộc
                                           Tháng 5 - 1972   

                  NHỚ QUÊ EM
                        Viết cho Thoại Hồng
Quê em heo hút cánh đồng chua
Vùng đất hoang vu, ruộng thất mùa
Từ lúc anh đi không trở lại
Đêm nằm nhớ cảnh, nhớ người xưa

Hồng ơi ! Anh rất nhớ quê em
Nhớ áo Siêm ai nhuộm đỏ phèn 
Nhớ cánh tay trần da sạm nắng
Nhớ bờ mẫu có dấu chân quen

Nhớ khúc mương ranh ngập lục bình
Nhớ dòng nước đỏ đất U Minh
Nhớ con đường nhỏ chiều tan học
Qua chiếc cầu tre bắc gặp ghềnh

Nhớ dòng Cái Sắn uốn quanh co 
Nhớ vạt đìa hoang trắng cánh cò
Cúm núm kêu chiều mùa nước nổi
Mưa về đồng vắng xám màu tro

Nhớ rặng dừa xanh đất Cái Tàu
Nhớ vùng Rạch Tắt trĩu mùa dâu
Nhớ sông Trèm Trẹm bờ hoang vắng
Thưa thớt xóm nghèo dưới ruộng sâu
                      *  *  *
Và chẳng phút nào nguôi nhớ em
Nhưng dòng chinh chiến cứ dài thêm
Sa trương tiếng súng đêm đêm gọi
Đời lính tung hoành như cánh chim

Tám năm vật lộn với gian lao
Ngày tháng vô tình nối tiếp nhau
Phương đó Hồng ơi ! Em có biết
Lúc nào anh cũng nhớ Cà Mau.
                              Mặt trận An Lộc
                               Tháng 6 - 1972 

                                                                                          

                  TRÊN VẾT CŨ
                           Nhớ Thu Vân
                         Người em quá cố
Qua sông Sài Gòn một chiều sang hạ
Vai nặng hành trang tầm tã mưa tuôn
Rừng âm u thấm lạnh tiếng ve buồn
Trên vết cũ thời gian thay sắc lá

 Tim thắt lại một niềm đau khôn tả
Bấy lâu rồi nhớ quá cố nhân ơi!
Ngày chia tay tính lại sáu năm rồi
Đời lính chiến như chim trời không mỏi

Sáu năm nhớ như in từng giọng nói
Lần đầu em e ấp chẳng thành câu
Hỏi yêu không em chỉ khẽ gật đầu
Con suối bỗng hòa theo thành khúc nhạc
Và bẽn lẽn em vẽ bừa lên cát
Mái tóc mềm che mặt thoảng hương đưa
                          *  *  *
Bụi thời gian chôn kín chuyện ngày xưa
Kỷ niệm đó chiều mưa này sống lại
Mưa thấm lạnh hay lòng tôi lạnh tái
Quá khứ dồn cộng lại mọi niềm đau

 Em đi đâu, về thế giới xa nào
Bỏ cảnh vật ngọt ngào xưa lại đó ?
Vẫn những lối mòn, bờ lau, con suối nhỏ…
Nhưng người xưa không còn nữa, lâu rồi!

 Thu Vân ơi! Em hãy hiểu lòng tôi
Xin cắm đóa hoa rừng lên nấm mộ
Để tưởng nhớ người em quá cố
Đã muôn đời vào giấc ngủ cô đơn
                              Nha Bích - Bình Long
                                     Tháng 5 - 1973  

                        THU ..!
Gió rừng nâng nhẹ bước chân thu
Lất phất mưa giăng bụi mịt mù
Nghe tiếng thu về quen thuộc quá
Bồi hồi nhịp thở đất biên khu

Rừng thẳm mênh mông trải ngút ngàn
Mượt mà phơi sắc đón thu sang
Thu mưa cho thắm mầm xanh lại
Chợt nắng, làm rơi chiếc lá vàng

Thu ơi ! Em chẳng hiểu dùm tôi
Em đến và đi chín lượt rồi
Chín bận em về gieo ước vọng
Chín lần em lại chết trong tôi

Gặp gỡ làm chi để lại xa
Mùa thu, điệp khúc bản ly ca
Xin cho lính chép lời ca ấy
Hát gởi vào thu nỗi nhớ nhà
               Chơn Thành - Bình Long
                         Tháng 8 - 1973  

 

                 ĐÊM ĐÔNG
Trận địa đêm về buốt lạnh thêm
Gió đông lay nhẹ khóm lau mềm
Không gian nín lặng nghe đông tới
Sương lạnh thấm vào ngọn gió đêm

 Ta vẫn ngồi đây giữa lạnh lùng
Chờ nghe gió bấc thổi vào đông
Nước bình phảng phất hơi trà nóng
Cơm nắm thơm thơm khói bếp hồng

 Đông lại quay về, đông lại xa
Chín năm mỏi mắt vọng quê nhà
Nhớ nhung vò nát tâm tư lính
Ngàn dặm đường xa đã vượt qua

 Biên cương gió lạnh lắm người ơi !
Áo mỏng sờn vai sương cứ rơi
Trên miệng chiến hào đông đến gọi
Bâng khuâng nắn bút chép đôi lời
                    Chơn Thành - Bình Long
                              Tháng 9 - 1973

 

                   GẶP GỠ
                                       Tặng Lan
Thật không ngờ chiều nay gặp lại em
Thắm thoát đã hai năm rồi, mau quá !
Ngoài chiến tuyến ngày đêm vất vả
Đường hành quân anh mang cả niềm thương

Đời quân nhân quen chiếu đất màn sương
Những ngày tháng biên cương đầy kham khổ
Lòng không dám mơ một ngày tái ngộ
Có ai ngờ còn gặp lại người xưa
                          *  *  *
Bốn năm rồi, ngày ấy đầu mùa mưa
Hồi đó em còn ngây thơ, ít nói
Người lính trẻ ngại ngùng không dám hỏi
Mỗi khi buồn lại tới nhà thăm

Mối tình kia cứ lớn dậy âm thầm
Xóm nhỏ thân yêu hai năm trời gắn bó
Vào chiến dịch mang theo niềm thương nhớ
Sống sót về tranh thủ ghé qua nhà

Hai năm xa, gặp lại để rồi xa
Đời là bản tình ca không kết thúc
Số phận cho mỗi người vài điệp khúc
Trên đường đời vinh nhục, buồn vui

Phải không em nước mắt lẫn nụ cười
Đều giúp cho cuộc đời thêm thi vị
Anh là lính, là một người chiến sĩ
Quen nhiều rồi chuyện tan hợp, bèo mây

Tâm tình xin trút cạn đêm nay
Để sáng mai anh trở về tuyến lửa
Trong hành trang thêm một lần gặp gỡ
Và một lần bịn rịn lúc chia tay
                                          Trại Bí
                                       TÂY NINH
                                    Tháng 2. 1974

          KHÓC PHỤ THÂN
Chiều nay vừa nhận được tin nhà
Giặc đã vào làng giết mất cha
Cố nén lại từng cơn xúc động
Tự sao nước mắt chảy chan hòa

Quặn thắt tim con trận bão lòng
Đất trời điên đảo tựa cuồng phong
Công như núi Thái chưa đền đáp
Nghịch cảnh vội bày hỡi hóa công !

Đâu bóng từ thân mới hôm nào
Trời ơi ! Cha mất thật rồi sao ?
Chiến tranh chưa chịu dừng tay lại
Giáng xuống con người mọi nỗi đau

Cha đã nằm trên đất Tổ tiên
Sau bao gian khổ sống bưng biền
Hai lần kháng chiến chưa ngơi nghỉ
Mấy lượt tù đày thật đảo điên

Sa trường những phút tạm dừng chân
Là lúc con thường nhớ phụ thân
Từ bỏ giàu sang đi giúp nước
Ba mươi năm vẫn vững tinh thần

Cha hỡi ! Vong hồn có hiển linh
Về đây chứng chiếu tấc lòng thành
Cho con sức mạnh người trai Việt
Con nguyện không lùi trước tử sinh
                             Thiện Ngôn
                               TÂY NINH
                            Tháng 2. 1974

 

              TÌNH BẠN                                                                              
                   Tặng Nguyễn Cứ
Mình chẳng bao giờ muốn Cứ đi
Cứ ơi ! Mình rất sợ chia ly
Muốn tình bằng hữu bên nhau mãi
Xây đắp, vun bồi nghĩa cố tri

Giờ biết nói gì với bạn đây
Phút giây từ giã khổ đau này
Bảy năm vun đắp nên tình nghĩa 
Và đã từng cam chịu đắng cay

Nhớ những đêm dài Cứ với Gia
Cùng nhau thức trắng với chung trà
Chuyện đời hai đứa cho nhau biết
Nghĩa nặng tình thâm bạn với ta

Ôi ! Cuộc hành trình đầy gai chông
Cứ đi có trở ngại gì không
Bão bùng, sóng gió theo chân Cứ
Mơ ước rồi đây có toại lòng

Mình hiểu cuộc đời Cứ gian lao
Nhưng mà cuộc sống rất thanh cao
Giàu sang chức tước không màn tới
Luôn sống hiên ngang, rất tự hào

Vì thế mình đâu dám cản ngăn
Khắc sâu tim óc một vết hằn
Mối tình tri kỷ mình ghi mãi
Chúc Cứ đường xa vượt khó khăn
                   Minh Hòa - BÌNH LONG
                           Tháng 3. 1974
                            Trần Kim Gia  

                                      

                      TÊN EM
                                Viết cho Lan (*)
          Anh viết tên em vào thơ
Như nghệ nhân đúc đồng, tạc tượng
Một kiệt tác chỉ mình anh chiêm ngưỡng
Để khi xa rồi anh vẫn nhớ về em

         Anh khắc tên em vào tim
Như cung nữ trong lầu hồng gác tía
Luôn tỏa sáng cả hoàng cung cấm địa
Lửa tình yêu từ một trái tim yêu

Chốn xa này trong vắng vẻ cô liêu
Anh đứng đợi bóng chiều buông xuống chậm
Nhìn về phía chân trời xa thăm thẳm
Em đâu rồi có biết được lòng anh
Đang hoang mang nát vụn mảnh tâm tình
Nhớ Tân Biên rừng xanh màu chung thủy
Mây chiều ơi ! Có bay về bên ấy
Chở hồn ta về lại bến bờ xưa

Đồng Tháp Mười lóng rày (**) trời hay mưa
Nước mênh mông gió lùa se sắc lạnh
Đàn cò trắng nhớ đồng nghiêng đôi cánh
Bờ sậy thưa chim lá rụng buông mình

Anh viết vào thơ trên bước hành trình
Lần cuối tên em và mối tình dang dở
Dẫu mai mốt không thành duyên nợ
Nhưng hình em còn giữa trái tim anh.
                Đồng Tháp Mười
                  KIẾN TƯỜNG
                 Tháng 7. 1974

(*) Bạn đời Trương Thị Lan
(**) Lúc này, độ này, dạo này