//
JA Teline III - шаблон joomla Книги

Tuesday, Oct 17th

Last updateMon, 09 Oct 2017 9am

You are here: Home GÓC VĂN NGHỆ THƠ CỦA LÍNH Cảm nghĩ khi đọc thơ Nguyễn Cứ

Cảm nghĩ khi đọc thơ Nguyễn Cứ

Đọc xong tập thơ Buồn vui của lính lòng tôi thấy bồi hồi khôn tả. Bao nhiêu ký ức buồn vui trong quá khứ những năm tháng chiến đấu ác liệt, hào hùng ngoài chiến trường bỗng dưng dần tái hiện lại. Thơ của Nguyễn Cứ như nghững dòng nhật ký mà tác giả đã khắc họa lại từng sự kiện bằng sự rung động của tâm hồn người thi sĩ. 

Tứ thơ của anh rất ngọt ngào, trữ tình mà không làm mất đi cái chân chất tình đời, tình người, nghĩa tình đồng đội và tình yêu quê hương đất nước. Thuở chiến tranh cũng như thời hòa bình, lúc nào Nguyễn Cứ cũng yêu đời, yêu người, yêu quê hương lạc quan đến phóng khoáng:

Những người lính đôi mươi mười tám
Gan lì, lãng mạn
Ngồi dưới chiến hào làm thơ
(Hồi tưởng)

Thơ của Nguyễn Cứ dễ đi vào lòng người. Những dấu ấn thật sâu đậm của người lính trải qua một thời chiến tranh đã hóa thân vào từng tác phẩm; đứa con tinh thần đậm đặc tính nhân văn. Mỗi khi dở ra bất cứ bài nào hay trang nào trong tập thơ cũng đều thấy cuộc sống được anh thi vị hóa mượt mà, sâu lắng. Tác giả muốn gởi gắm cái riêng của mình vào thơ để đặc tả cái chung của đời người lính. Nhất là đối với những đồng đội đã từng “Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng” thì dễ cảm nhận buồn vui trong thơ anh.

Bằng bút pháp tài tình qua góc cạnh quan sát sự vật, sự việc rất riêng; thơ của anh lãng mạn, trữ tình chứ không yếu đuối, ủy mị; nhân cách hóa tuyệt vời mà vẫn không làm méo mó nguyên mẫu:

Núi nghịch ngợm thò chân ra biển cả.
Biển mân mê ghềnh đá dọc chân đèo.
(Quê em miền Trung)

Trong thơ của anh có in dấu một kỷ niệm nhờ sử dụng ngôn từ đã được chắt lọc rất kỹ càng như muốn gởi gắm nỗi niềm riêng vào thơ. Nó thấm đẫm sự rung cảm nhưng cũng rất nhân sinh quan cách mạng.

Trước thực trạng xã hội trong cuộc sống đời thường hôm nay; mỗi chúng ta phải đối diện với muôn vàn thử thách với nhiều điều trớ trêu, bất công và tiêu cực. Nhưng là người lính từng trải, trở về sau chiến tranh anh vẫn giữ được bản chất cao đẹp của Bộ Đội Cụ Hồ đối với đồng đội:

Hỡi linh hồn đồng đội đã hy sinh.
Hãy về nhắc tôi giữ tròn đạo lý.
Phải sống có chung, có thủy.
Với bạn bè đừng ngoảnh mặt quay lưng.
(Hồi tưởng)

Là bạn chiến đấu cùng đơn vị với Nguyễn Cứ; từng bẻ que rừng làm đũa, lấy lá dầu làm mâm, gõ thùng gõ xô làm nhạc, cùng múa hát bên nhau trong những ngày khao quân ăn mừng chiến thắng ở thời kỳ đầu của cuộc chiến tranh Đông Dương… Tất cả hình ảnh đó được anh ghi chép lại bằng thơ. Vì vậy khi đọc thơ anh làm sống lại trong tôi và đồng đội những kỷ niệm khó quên:

Cuộc chiến tràn sang xứ Tháp Chùa.
Quân về thần tốc dưới trời trưa.
(Đất bạn)

Phải bươn chải với cuộc sống đời thường không kém phần cam go vất vả hôm nay; chúng tôi cảm thấy càng tự hào và trân trọng Nguyễn Cứ hơn. Anh đã dùng lối diễn đạt bằng thơ rất ví von để nhạo báng sâu cay nhưng pha lẫn chút trào phúng nhằm vạch mặt những bọn phản bội lại quá khứ, góp phần làm nghèo đất nước:

Khá khen cho lũ chuyên bòn rút.
Sống sượng ba hoa phán dạy đời.
(Suy gẫm)
 
Hoặc:
Thầy vẽ, thầy dùi … ngồi chật ghế.
Đời còng lưng gánh đám ăn theo.
(Gánh đời)

Hy vọng rồi đây Nguyễn Cứ- nhà thơ Bộ Đội Cụ Hồ vẫn tiếp tục viết thêm nhiều tác phẩm về người lính. Xin cám ơn anh đã cống hiến cho chúng tôi những áng thơ hay về ngày xưa, hôm nay và cả mai sau.

TX Bảo Lộc, ngày 25.8.2006
Bạn thơ của Nguyễn Cứ
ĐỖ XUÂN VẺ