//
JA Teline III - шаблон joomla Книги

Wednesday, Dec 13th

Last updateWed, 22 Nov 2017 9am

You are here: Home LỊCH SỬ VÀ TƯ LIỆU TƯ LIỆU TRUYỀN THỐNG Sư đoàn 9 vào chiến dịch Mậu Thân - năm 1968

Sư đoàn 9 vào chiến dịch Mậu Thân - năm 1968

Đêm 30 rạng 31 tháng 01 năm 1968 (tức là đêm mồng 01 tết Mậu Thân) quân và dân ta mở cuộc tổng tiến công và nổi dậy đồng loạt ở 39 trong tổng số 44 thành phố, thị xã  và 72 trong tổng số 242 quận lỵ, chi khu quân sự trên toàn miền Nam.  Ở Sài Gòn- Gia Định, bộ đội đặc công, biệt động đồng loạt tấn công các cơ quan đầu não quan trọng nhất của Mỹ Ngụy như Đại sứ quán Mỹ, dinh Độc Lập của tổng thống ngụy quyền, Bộ tổng tham mưu, Biệt khu thủ đô, Đài phát thanh Sài Gòn, sân bay Tân Sơn Nhứt v.v. . . Các tiểu đoàn mũi nhọn của các phân khu nổ súng đánh địch quyết liệt ở vùng ven. Một số đơn vị vượt qua tuyến ngăn chặn của địch, tiến vào nội thành, phối hợp chiến đấu với các đơn vị đặc công - biệt động Sài Gòn. 

Do thời gian rất gấp, đường hành quân xa và gặp một số trở ngại, nhiều đơn vị vừa hành quân vừa đánh địch nên phần lớn không kịp thời gian đúng theo kế hoạch. Toàn bộ đội hình Sư đoàn 9 về đến vùng ven thành phố khi tiếng súng tiến công trong nội thành đã lắng xuống. Mỹ - ngụy đã kịp điều động lực lượng phản kích quyết liệt. Chỉ có riêng Trung đoàn 1 tập trung chỉ đạo, tạo điều kiện cho Tiểu đoàn 3 đi trước để tấn công vào trung tâm huấn luyện Quang Trung. Đồng chí Nguyễn Văn Sơ, phó chính ủy trung đoàn đi cùng Đại đội 12, đơn vị đi đầu của Tiểu đoàn 3. 

Trung tâm huấn luyện Quang Trung là căn cứ quân sự lớn của Mỹ ngụy nằm cách nội thành Sài Gòn hơn 10 kí-lô-mét về phía Tây Bắc. Ở đây quân số của địch thường xuyên có 16.000 tân binh đang huấn luyện, nhưng có khả năng chiến đấu. Chung quanh căn cứ có hệ thống bố phòng cẩn mật, chắc chắn, đường cơ động thuận lợi và có nhiều căn cứ không quân, pháo binh yểm trợ hỏa lực tức thì.

Với lực lượng quá chênh lệch, lại không có thời gian điều nghiên cách bố phòng và hỏa lực của địch. Nhưng trong khí thế tổng tiến công và nổi dậy đồng loạt toàn miền Nam, Đại đội 12 đã nổ súng đánh địch mà không chờ tập trung đủ lực lượng toàn trung đoàn. Sau khi chiếm được một khu vực trong căn cứ, đại đội trụ lại phòng ngự, chiến đấu kiên cường, đánh lui nhiều đợt phản kích của địch, diệt hàng trăm tên.

Phó chính ủy trung đoàn Nguyễn Văn Sơ vừa động viên các chiến sĩ, vừa tổ chức chỉ huy chiến đấu giữ vững trận địa và trực tiếp cầm súng đánh địch như một chiến sĩ của đại đội. Gương chiến đấu kiên cường và hy sinh anh dũng của anh đã cổ vũ cán bộ chiến sĩ Đại đội 12 bám trụ trận địa, kềm chế lực lượng lớn quân địch ở đây, không cho chúng đưa các đơn vị tân binh về ứng cứu Sài Gòn, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của Trung đoàn và Sư đoàn.

Trung đoàn 2 bộ binh có nhiệm vụ đánh địch ở vùng ven ngoại ô thành phố Sài Gòn, cắt một số đoạn trên quốc lộ số 1 (nay là quốc lộ 22), mỗi tiểu đoàn tổ chức trận địa ở một khu vực, ngăn chặn Sư đoàn 25 ngụy ở Đồng Dù, không cho chúng kéo về Sài Gòn. 

Tiểu đoàn 4 bố trí trận địa ở khu vực xã Tân Phú Trung (huyện Hốc Môn) nằm trên quốc lộ 1. Dựa vào sự giúp đỡ của nhân dân, lợi dụng các vườn cây che khuất để giấu quân và cơ động lực lượng đánh địch. Cán bộ chiến sĩ Tiểu đoàn 4 đã đánh lui nhiều đợt phản kích của địch, giữ vững trận địa dưới hỏa lực bom pháo ác liệt. Có ngày địch huy động 170 xe tăng, xe bọc thép, nhiều tiểu đoàn lính dù và bộ binh phản kích liên tục hàng chục lần, bộ đội và nhân dân ta bị thương vong nhiều. Nhưng suốt 14 ngày đêm, địch không giải tỏa được quốc lộ 1 đoạn Tân Phú Trung. Tiểu đoàn 4 giữ vững trận địa cho tới khi có lệnh rút lui.

Tiểu đoàn 5 và Tiểu đoàn 6 tiêu diệt và bức hàng một số đồn bảo an, dân vệ ở vùng ven căn cứ Đồng Dù. Vũ khí thu được trang bị cho du kích địa phương. Do bị ta huy hiếp mạnh nên địch gọi máy bay ném bom và liên tục bắn pháo vào đội hình đơn vị. Có ngày Tiểu đoàn 5 bị máy bay oanh kích làm 70 cán bộ chiến sĩ thương vong. Tiểu đoàn được cấp ủy Đảng và nhân dân địa phương giúp đỡ, mai táng tử sĩ và đưa thương binh về tuyến sau. Mặt khác Đảng ủy, Ban chỉ huy lãnh đạo tốt công tác tư tưởng, động viên cán bộ chiến sĩ vượt qua mọi hy sinh ác liệt, kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ trên địa bàn được phân công.

Sau nhiều ngày oanh kích ác liệt, các trinh sát tiểu đoàn phát hiện địch đang tập trung lớn lực lượng bộ binh, xe tăng xe bọc thép, chuẩn bị đánh vào khu vực đóng quân của tiểu đoàn. Nhân dân địa phương buộc phải sơ tán để tránh sát thương.  Tình hình rất căng thẳng vì tiểu đoàn vừa bị thương vong lớn do địch ném bom. Nếu di chuyển sang địa bàn khác thì có thể sẽ bảo toàn được lực lượng còn lại. Trụ lại đánh địch thì thương vong tiếp, tình hình phức tạp khó có thể lường hết. Đảng ủy tiểu đoàn cân nhắc mọi khả năng, các ý kiến phân tích đều trên tinh thần quán triệt quyết tâm chiến lược trong cuộc tổng tiến công. Cuối cùng tất cả đều thống nhất quyết định trụ lại đánh địch.

Ngày hôm sau trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt từ sáng sớm đến mặt trời lặn. Sau mỗi đợt phản kích bị đánh bật ra, địch lại gọi máy bay ném bom và pháo bắn vào trận địa ta. Nhưng cuối cùng không một mũi tiến công nào của địch vào được trong ấp. Đến lúc nhập nhoạng tối địch vẫn còn tập trung bên ngoài;  Ban chỉ huy tiểu đoàn phán đoán đây là đợt phản kích cuối cùng trong ngày của chúng nên để cho một số xe lọt vào bên trong ấp mới tập trung hỏa lực đánh bật bộ binh ở phía sau, tạo điều kiện cho các tổ diệt cơ giới xuất kích bắn cháy hai xe tăng, bắt sống một xe khác và một tên Mỹ. 

Đêm hôm đó đồng bào trở về ấp. Nhìn cảnh vườn tược, nhà cửa bị bom đạn tàn phá tan hoang, nhiều người khóc vì nghĩ rằng quân giải phóng đã hy sinh hết rồi. Nhưng khi thấy bộ đội vẫn còn ở trong ấp, lại bắt được tù binh Mỹ, bắt được xe bọc thép, đồng bào rất phấn khởi khen bộ đội ta dũng cảm, tài giỏi. Người lo cơm nước, người mang trái cây đến bồi dưỡng và cùng bộ đội chăm sóc thương binh để nhanh chóng đưa về tuyến sau.  

Trên hướng bắc- đông bắc thành phố sài Gòn, Trung đoàn 3 tiến công chi khu quân sự Thủ Đức và khu kho Long Bình, đánh thiệt hại nặng một tiểu đoàn Thủy quân lục chiến ngụy. Tháng 2 năm 1968, trong trận đánh ở Phú Hữu, chiến sĩ Nguyễn Quang Chiến đã khéo lợi dụng địa hình, xuất kích đúng thời cơ, bắn 07 phát B40, diệt 07 xe tăng M41 và xe bọc thép. Trong trận đánh khu kho Long Bình, chiến sĩ Bùi Văn Đống luồn sâu vào kho bom địch, đặt thuốc nổ phá hủy 2.500 quả bom na pan, làm cháy một kho xăng khác.

Thực hiện chủ trương của Quân ủy - Bộ Tư lệnh Miền, một số đơn vị bám trụ lại vùng ven, liên tục tấn công địch và phát động quần chúng nổi dậy. Một số bộ phận của hai trung đoàn thuộc Sư đoàn 9 cùng các tiểu đoàn mũi nhọn của phân khu bám khu vực đông dân vùng ven, phát động quần chúng nổi dậy phá rã bộ máy kìm kẹp của địch, xây dựng và củng cố chính quyền cách mạng ở thành phố.

Từ ngày 23 đến ngày 25 tháng 3 năm 1968, Trung đoàn 1 phục kích vận động đánh đoàn cơ giới Mỹ hành quân trên quốc lộ 1, thuộc xã An Tịnh, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh; phá hủy 52 xe - trong đó có 40 xe tăng xe bọc thép, bắn rơi 10 máy bay, loại khỏi vòng chiến đấu 500 tên. Trung tuần tháng 4 năm 1968, Quân ủy - Bộ Tư lệnh Miền chỉ đạo các đơn vị rút kinh nghiệm đợt một, sẵn sàng nhận nhiệm vụ cấp trên giao trong thời gian tiếp theo.

Sư đoàn 9 chuyển về hướng tây - tây nam Sài Gòn, lấy vùng nông thôn Long An, Gia Định làm bàn đạp tiến vào thành phố. Đây là vùng đồng bằng trống trải dày đặc đồn bót địch. Để tiến vào mục tiêu, các đơn vị đã phải lội qua nhiều đồng lầy, kênh rạch, vượt qua nhiều đồn bót và tuyến ngăn chặn của địch sau khi chúng đã tăng cường lực lượng trên 50 tiểu đoàn về bảo vệ Sài Gòn. Quyết tâm của đơn vị rất cao, nhưng sức chiến đấu đã giảm chút ít sau đợt một, lại bị tiêu hao lực lượng qua thời gian bám trụ ở vùng ven. Đó là những khó khăn rất lớn của Sư đoàn khi bước vào đợt hai. 

Ngày 06 tháng 5, Trung đoàn 1 tấn công vào trường đua Phú Thọ, bắt liên lạc với một bộ phận lực lượng Tiểu đoàn 2 của Phân khu 2 chiếm khu chợ Thiếc. Trong thời gian từ ngày 06 đến ngày 12 tháng 5, các lực lượng trên đã phối hợp đánh lui nhiều đợt phản kích của các tiểu đoàn 33, 35, 38 biệt động quân ngụy có xe tăng, máy bay yểm trợ ở các khu vực Minh Phụng, đường 46, trường đua Phú Thọ. . . Chiến sĩ Nguyễn Hồng Phúc lần đầu tiên ra trận bắn 04 quả B40, diệt 04 xe tăng địch. Trong 06 ngày chiến đấu ở nội thành, Trung đoàn 1 đã diệt hàng trăm tên Mỹ ngụy, bắn cháy một số xe tăng xe bọc thép. Nhưng do lực lượng chênh lệch, điều kiện chiến đấu gặp rất nhiều khó khăn, Trung đoàn đã bị tổn thất nặng, có trên 700 cán bộ chiến sĩ thương vong. Đêm 8 và 9 tháng 5 Trung đoàn rút lui dần ra khỏi nội thành.

Tiểu đoàn 4 Trung đoàn 2 vượt qua bưng Vĩnh Lộc và các tuyến phòng thủ của địch, tiến vào đến nghĩa địa Đô Thành trên đường Lê Văn Duyệt. Sau đó lui về bám trụ ở khu nghĩa địa gần ngã tư Bảy Hiền, suốt ngày 06.5 Tiểu đoàn đánh lui hàng chục đợt phản kích của Tiểu đoàn 7 dù ngụy có xe tăng và máy bay lên thẳng vũ trang yểm trợ, chiến sĩ Đặng Văn Tuyết bắn chết tên đại tá cảnh sát Lưu Kim Cương.

Ngày 07 tháng 5, tiểu đoàn chuyển ra phía tây Bà Quẹo, trụ lại đánh thêm một số ngày nữa, sau đó rút về gần bưng Vĩnh Lộc tổ chức đánh địch ở vùng ven thành phố. Hầu hết các đơn vị của Trung đoàn 2 đều bị tổn thất lớn. Riêng Tiểu đoàn 4 trước khi tiến vào thành phố quân số tiểu đoàn là 500 người, đến khi rút ra vùng ven chỉ còn 43 người. Hơn 450 cán bộ chiến sĩ bị thương và anh dũng hy sinh trên đường phố Sài Gòn.

Ngày 08 tháng 5, được trinh sát báo tin một cụm bộ binh và cơ giới Mỹ chốt ở xã Mỹ Hạnh (Đức Hòa, Long An) trung đoàn trưởng Trung đoàn 2 giao nhiệm vụ cho Tiểu đoàn 6 vận động tập kích. Do cự ly vận động rất xa, phải vượt qua ruộng nước, địa hình trống trải và trận đánh kéo dài. Khi trời hửng sáng Tiểu đoàn mới rút khỏi trận địa. Một bộ phận lực lượng - có cả thương binh không rút ra kịp được nhân dân đưa xuống hầm trú ẩn, tối đến đưa về đơn vị.

Trong trận này Tiểu  đoàn 6 với 84 tay súng, đã vận động tập kích một trận rất xuất sắc, bắn cháy và làm hỏng 96 xe quân sự- chủ yếu là xe tăng M41 và xe bọc thép, phá hủy 12 khẩu pháo, bắn rơi 7 máy bay lên thẳng. Hai ngày sau, ngày 10 tháng 5, Tiểu đoàn 6 lại vận động tập kích cụm quân địch ở Vĩnh Lộc, bắn cháy và làm hỏng 54 xe quân sự, phá hủy 13 khẩu pháo của địch.

Cuối tháng 5 năm 1968, Trung đoàn 2 rút ra đánh địch ở vùng ven đô. Tiểu đoàn 5 tập trung 25 tay súng, chủ yếu là súng chống tăng vận động tập kích cụm cơ giới Mỹ gần 100 chiếc ở xã Xuân Thới Đông, phá hủy 31 xe tăng xe bọc thép, 03 khẩu pháo, loại khỏi vòng chiến đấu gần 100 tên Mỹ.

Ngay từ đầu đợt hai, Trung đoàn 3 đã bị địch chặn đánh quyết liệt trên các cánh đồng nước tại huyện Bình Chánh, ngoại thành Sài Gòn nên không kịp vào tiếp ứng cho lực lượng Phân khu 2 theo kế hoạch. Đêm 25 tháng 5 Trung đoàn 3 vào được nội thành. Tiểu đoàn 8 cùng một bộ phận phân khu 2 tấn công địch ở khu vực Phú Lâm, Phú Định. Tiểu đoàn 8 bị tổn thất nặng nên đêm 28 tháng 5 Tiểu đoàn 7 vào thay và chiến đấu quyết liệt với 05 tiểu đoàn địch tại quận 6 gồm cả biệt động quân, thủy quân lục chiến, cảnh sát dã chiến mãi đến ngày 07 tháng 6 mới rút ra khỏi thành phố.

Qua hai đợt tổng tấn công vào Sài Gòn, sào huyệt của Mỹ và ngụy quyền tay sai ở miền Nam, các đơn vị của Sư đoàn 9 đã thọc sâu vào tận nội thành, cán bộ chiến sĩ của Sư đoàn chiến đấu cực kỳ ngoan cường trên nhiều khu vực. Hàng ngàn đứa con ưu tú của Sư đoàn đã anh dũng ngã xuống trên đường phố Sài Gòn. Trong các nguyên nhân có chủ quan là do ta chậm chuyển cách đánh sau khi rút kinh nghiệm đợt một. Mặt khác, vào đợt hai ta đã mất yếu tố bí mật, bất ngờ, địch đã tăng cường lực lượng và tổ chức ngăn chặn tất cả các hướng đi vào thành phố.

Nhưng với tinh thần chiến đấu quả cảm của quân và dân Sài Gòn- Gia Định, của Sư đoàn 9 hòa cùng chiến công chung toàn miền Nam buộc Mỹ phải xuống thang chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân và hải quân. Chấp nhận ngồi vào bàn hòa đàm ở Pari đi đến ký kết hiệp định về chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam năm 1973. Chiến thắng Mậu Thân năm 1968 được ghi vào trang sử chống ngoại xâm như là một trong những điểm son chói lọi nhất trong lịch sử hào hùng bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam. 

                                                                                             NGUYỄN CỨ
                                                                                             Sưu tầm và biên soạn